Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đoạt Hôn Chương 8.A: Ngày mai là ngày đại hôn của Mộ Thiếu Khanh

Cài Đặt

Chương 8.A: Ngày mai là ngày đại hôn của Mộ Thiếu Khanh

Ba vị lang quân có phong thái khác nhau đang ngồi chễm chệ trong tiệm hoành thánh, vô cùng thu hút sự chú ý, cũng cực kỳ bắt mắt. Dù là thực khách hay người qua đường, cũng đều không nhịn được mà liếc nhìn thêm vài lần. Sau khi ăn xong bát hoành thánh thơm phức, các vị lang quân thỏa mãn ngồi xuống những chiếc ghế nhỏ nghỉ ngơi. Sau một hồi im lặng, Chu Sách liếc nhìn Mộ Tô đang nhắm mắt dưỡng thần, nói: "Ngày mai là đại hôn rồi, sao ngài còn nấn ná ở đây thế?"

Mộ Tô khẽ mở mắt liếc hắn một cái: "Không phải ngươi cũng nói là ngày mai đại hôn sao, lúc này ta ở đâu thì có quan trọng không?"

Chu Sách biết hắn không hài lòng với hôn sự này, nguyên do trong đó hắn ta cũng biết ít nhiều: "Hiện tại đã là gạo nấu thành cơm rồi, chẳng lẽ đại nhân còn ý nghĩ gì khác?"

"Ta nào có ý nghĩ gì." Mộ Tô chậm rãi nói: "Tổ tông thiếu nợ nhân tình, phụ thân không trả được, chẳng phải chỉ có thể để con cháu đến trả sao."

Dương Minh Việt ghé sát lại, nói: "Đại nhân, ta có một chuyện không hiểu, Mộ lão gia tử rõ ràng nợ Thi gia, sao Chu gia lại gả đại cô nương?"

"Ai mà biết được." Mộ Tô nhún vai, nói: "Dù sao cũng đều họ Chu, trả nợ là được rồi."

Hắn không quan tâm cưới người nào.

Chu Sách nhìn hắn một lúc lâu, nghiêm mặt nói: "Nếu ngài thật sự không hài lòng, bây giờ vẫn còn kịp."

Mộ Tô lúc này mới từ từ hé mắt ra một khe hở nhỏ, nhìn chằm chằm vào hư không một lúc lâu, cười nhạo: "Sao, đào hôn à?"

Chu Sách, Dương Minh Việt lập tức ngồi thẳng người, ngậm miệng, không dám nói chen vào.

Không vì cái gì khác, chỉ vì vị thiếu khanh đại nhân này làm việc trước nay không theo quy tắc, không chừng nói thêm vài câu hắn thật sự sẽ bỏ trốn mất.

Đến lúc đó bọn họ biết tìm đâu ra một tân lang khác để đền cho Chu gia đây.

"Đường đường Đại Lý Tự Thiếu Khanh, đào hôn thì còn ra thể thống gì?" Cũng may, Mộ thiếu khanh không có ý định đào hôn: "Cưới không phải cô nương Thi gia chẳng phải tốt hơn sao, không cần phải lo lắng đến nợ ân tình mà diễn cảnh ân ái, có gì mà không vui chứ?"

Hắn cho nàng sự thể diện nên có, bảo vệ nàng nửa đời sau an ổn, nàng làm tốt vai trò Mộ thiếu phu nhân của mình, họ tương kính như tân, bình an vô sự.

Dương Minh Việt nghi ngờ nói: "Đại nhân thật sự nghĩ vậy sao?"

Hắn ta luôn cảm thấy đại nhân thỏa hiệp quá nhanh trong chuyện này, không giống tính cách của hắn, chẳng lẽ đang ấp ủ chuyện gì lớn?

Mộ Tô cười một tiếng, ngoắc ngoắc tay với hắn ta, Dương Minh Việt dò xét ghé tai qua, chỉ nghe hắn nói: "Làm cháu cũng không dễ dàng gì."

Dương Minh Việt: "..."

Hắn ta có lý do để nghi ngờ đây là đang chửi hắn ta.

Thấy Mộ Tô thực sự không có hứng thú gì với chuyện cưới xin, Chu Sách bèn chuyển chủ đề: "Đại nhân thấy, hung thủ gϊếŧ Lưu Thông ở Lễ Tuyền Lâu hôm nay là ai?"

"Ngươi còn tìm không ra, ta làm sao biết được?" Mộ Tô nói với giọng điệu tùy ý, nhưng ánh mắt lại từ từ trầm xuống.

Chu Sách lờ đi lời hắn, tiếp tục nói: "Triệu Tinh nói Hình bộ đã nhận đơn báo án của Lưu gia rồi, nhưng lúc chúng ta rời khỏi Lễ Tuyền Lâu, cũng không thấy người Lưu gia đến."

Công tử trong phủ Thị lang, lại còn đỗ Cống sĩ xảy ra chuyện, Lưu gia lại không cử người đến nhận xác sao?

"Ngươi nói vậy, ta mới nhớ ra, mấy hôm trước ta có nghe được một vài lời đồn về chuyện huynh đệ bất hòa trong phủ Hộ bộ Thị lang." Dương Minh Việt tiếp lời, chậm rãi nói: "Lưu đại nhân có tổng cộng hai vị phu nhân, phu nhân trước mất sớm, để lại một đích trưởng tử. Ba năm sau cưới vợ kế, có một đích tử một đích nữ, ngoài ra còn có hai phòng thϊếp thất, mỗi phòng đều có con cái, mà Lưu Thông này là thứ tam tử."

Dương Minh Việt: "...Ta mỗi ngày còn bận hơn cả trâu cày, làm gì có thời gian rảnh rỗi này? Đây không phải là nửa tháng trước... Ể, thật trùng hợp, cũng là ở Lễ Tuyền Lâu đó, Lưu gia trưởng công tử và nhị công tử vì tranh giành một nhạc công mà gây ra động tĩnh rất lớn, nếu không phải lúc đó có công tử nhà Hộ bộ Thượng thư ở đó, sợ là hai huynh đệ này đã động thủ ngay tại chỗ rồi."

Mộ Tô, Chu Sách im lặng nhìn nhau, Chu Sách nói: "Lại còn có chuyện này, sau đó giải quyết thế nào?"

"Theo lẽ thường mà nói, đều là huynh đệ một nhà, lại có trưởng công tử Thượng Thư phủ đứng ra hòa giải, vì thể diện và danh tiếng, hai huynh đệ dù thế nào cũng nên giả vờ bắt tay giảng hòa, thực sự có gì khó chịu khó tiêu, thì về nhà đóng cửa lại rồi đánh nhau, nhưng ai mà ngờ được Lưu đại công tử kia, tức là Lưu Tiển ấy, lại tuyên bố sau này có hắn ta thì không có Lưu Nhị ngay tại chỗ luôn."

Dương Minh Việt nói đến đây dường như nhớ ra điều gì, dừng lại một chút, nhìn hai người rồi trầm giọng nói: "Đúng rồi, lúc đó Lưu Thông hình như cũng có mặt."

Ánh mắt Chu Sách hơi căng thẳng: "Ồ? Hắn ta đóng vai trò gì trong cuộc đối đầu này của hai vị huynh trưởng?"

Dương Minh Việt cẩn thận nhớ lại rồi nói: "Theo những gì ta nghe được, hắn ta không thiên vị ai cả, chỉ đứng giữa khuyên can, sau khi Lưu Tiển rời đi, Lưu nhị công tử cũng cùng bạn bè vào phòng riêng, lại còn nhốt Lưu Thông ở ngoài cửa, Lưu Thông này đều không được lòng cả hai bên."

Đứng trên lập trường của Lưu Thông, thực ra rất dễ hiểu, tục ngữ có câu thần tiên đánh nhau, người phàm gặp họa, địa vị của Lưu Thông và Lưu Tiển trong phủ, cũng giống như người phàm so với thần tiên.

Hắn giúp ai cũng sẽ kết thù với người còn lại, không giúp ai cả cũng không phải là lựa chọn không tốt, dù lúc đó không được lòng, cũng không đến nỗi hoàn toàn đắc tội với cả hai.

"Có biết sau đó Lưu Thông đi đâu không?"

Dương Minh Việt lắc đầu: "Không biết, tình huống đó hắn lúc ấy chắc cũng không ở lại Lễ Tuyền Lâu được nữa nhỉ?"

"Hít, các ngươi nói xem, cái chết của Lưu Thông hôm nay, liệu có liên quan đến chuyện ngày đó không?"

Chu Sách nhấp một ngụm trà, nói: "Ngươi không phải cũng nói hắn ngày đó không giúp ai, không đến nỗi đắc tội chết với ai, chắc cũng không đến mức vì thế mà rước họa sát thân."

Dương Minh Việt nhún vai: "Ai mà biết được, huynh đệ Lưu gia lục đυ.c, ai biết sau lưng còn có những khúc mắc nào khác mà người ngoài không biết, tóm lại, ta thấy , huynh đệ Lưu gia rất đáng nghi."

Mộ Tô nhàn nhạt liếc hắn ta một cái, Dương Minh Việt lập tức nhíu mày: "Ngài có ý gì, ánh mắt gì thế?"

Mộ Tô khẽ lắc đầu, Chu Sách cũng không lên tiếng.

Dương Minh Việt bực bội trừng mắt nhìn hai người, vỗ một phát xuống bàn: "Biết các người đầu óc nhanh nhạy, thông minh thì giỏi lắm à, coi thường người khác phải không?"

Bát đũa trên bàn rung lên, phát ra tiếng loảng xoảng, Mộ Tô đưa tay giữ vững bàn, ngăn không cho chiếc bát sứ vì rung động mà rơi xuống đất, nói: "Ta có nói gì đâu, ngươi đây là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, hơn nữa, vụ án này hiện đã do Hình Bộ thụ lý, chúng ta việc gì phải lo lắng chuyện này?"

"Có thời gian đó, chi bằng tìm một nơi uống chén rượu, nghe một khúc nhạc, rồi ngủ một giấc thật say, há chẳng phải sung sướиɠ sao!"

Dương Minh Việt trợn mắt: "Đại nhân chẳng lẽ quên ngày mai ngài thành hôn sao, có tân lang nào đêm trước đại hôn lại đi uống rượu hoa không?"

Mộ Tô: "Chậc, ta nói đi uống rượu hoa lúc nào?"

"Giáo Phường ty hôm nay có nhạc sư mới lên sân khấu, nghe nói hiến khúc Quảng Lăng Tán, các ngươi không muốn đi xem thử sao?"

Dương Minh Việt: "Còn nói không phải uống rượu hoa! Ai thích đi thì đi, ta không đi!"

"Vậy Chu đại nhân đi cùng ta?"

Mộ Tô hỏi Chu Sách.

Dương Minh Việt không nghĩ ngợi nói: "Chu đại nhân hứng thú với xác chết hơn, làm sao có thể đi..."

"Được."

Dương Minh Việt sững sờ, trợn to mắt nhìn Chu Sách, một lát sau, thất thanh nói: "Ngươi muốn đi Giáo Phườngty?"

Trong mắt Chu hồ ly trước nay chỉ có án tử, làm gì có chuyện đi tầm hoa vấn liễu bao giờ, chẳng lẽ cuối cùng vẫn bị Mộ thiếu khanh làm hư rồi sao?

Chu Sách nhàn nhạt nói: "Dương tư trực nói to hơn nữa được không?"

Dương Minh Việt lúc này mới muộn màng phát hiện xung quanh có mấy ánh mắt kỳ quái chiếu tới, hắn ta chỉnh lại sắc mặt ngồi thẳng dậy, rồi dịch ghế ra sau một chút, như muốn vạch rõ ranh giới với hai người.

Mộ Tô cười tủm tỉm nói: "Ai mà không biết ba chúng ta là bộ ba sắt đá phá án của Đại Lý Tự, ngươi có dịch ra cuối phố đi nữa, chúng ta vẫn là cá mè một lứa."

Chu Sách: "Quần anh hội tụ."

Mộ Tô: "Trăm sông đổ về một biển."

Vừa nói vừa đưa tay giật lấy túi tiền bên hông Chu Sách, trả tiền, rồi tiện tay nhét túi tiền vào lòng: "Đi thôi, mời các ngươi đi nghe Quảng Lăng Tán."

Chu Sách: "Đó là tiền của ta."

Dương Minh Việt: "Đồ không biết xấu hổ."

Mộ Tô làm như không nghe thấy, vừa đi ra ngoài vừa nói với Dương Minh Việt: "Lại dám phạm thượng, phạt mười lạng bạc, nào, nộp đi."

Dương Minh Việt ôm tay trước ngực, trợn mắt, sau đó huých vào Chu Sách: "Thiếu khanh đúng là nghèo đến phát điên rồi."

Chu Sách còn chưa kịp đáp lại một câu, đầu phố đã xảy ra náo loạn, ba người đồng thời dừng bước quay đầu lại, sau mấy hơi thở, Dương Minh Việt nhíu mày nói: "Kia không phải là người của Triệu Tinh sao?"

Mộ Tô và Chu Sách đương nhiên cũng nhận ra.

Lúc này, những người đang diễn màn rượt đuổi trên phố chính là mấy người vừa rồi Triệu Tinh dẫn đến Lễ Tuyền Lâu.

"Sao lại chạy đến đây bắt người rồi." Dương Minh Việt phỏng đoán: "Không lẽ nhanh như vậy đã xác định được hung thủ rồi sao?"

Chu Sách nhận ra người bị truy đuổi: "Đây hẳn là vị cử nhân thi trượt kia."

Dương Minh Việt khoanh tay: "Ối chà, Triệu đại nhân lần này hành động cũng nhanh thật, chỉ là nhiều người như vậy mà ngay cả một thư sinh cũng không bắt được, còn đuổi đến tận con phố này."

Ba người đứng bên đường xem kịch rất hứng thú, mãi cho đến khi vị cử nhân kia hoảng hốt chạy về phía họ, Dương Minh Việt mới hỏi: "Có chặn không?"

Mộ Tô ung dung nói: "Sao thế, ngươi lĩnh bổng lộc của Hình bộ à?"

Dương Minh Việt ngậm miệng lại.

Không giúp thì thôi, không thể nói chuyện tử tế được à? Miệng của đại nhân nhà họ lúc nào cũng như bôi thạch tín vậy.

Ba người trơ mắt nhìn người ta chạy qua trước mặt mình, không hề động đậy, người của Triệu Tinh đuổi theo nhận ra họ, kinh ngạc chất vấn: "Sao các ngươi không chặn lại?!"

Mộ Tô cười hì hì nói: "Hôm nay chúng ta nghỉ phép mà."

Đây là lấy lời nói vừa rồi của đại nhân nhà họ để chặn họng hắn, người của Hình bộ tức đến nghiến răng, không nói nên lời, vội vàng đuổi theo.

Tên thư sinh chết tiệt này sao lại chạy nhanh thế!

Đúng lúc này, Mộ Tô thoải mái vươn vai, bồi thêm một nhát dao: "Nghỉ phép thật tốt, đi uống rượu thôi."

Dương Minh Việt thấy rõ người kia trong thoáng chốc chân tay lóng ngóng, không khỏi cười lạnh một tiếng, miệng của Thiếu khanh tuy độc, nhưng may là công kích không phân biệt đối tượng, người bị trúng độc vĩnh viễn không chỉ có một mình hắn ta.

"Quân tử lục nghệ, vị cử nhân lão gia này hẳn là đã bỏ nhiều công sức khổ luyện, người của Triệu đại nhân không được rồi." Lời của Mộ Tô vừa dứt, ý cười bên môi liền tan biến, thì ra trong lúc truy đuổi không biết ai đã làm kinh động con ngựa kéo hàng phía trước, mà thật trùng hợp, lúc này phía trước con phố đang có một chiếc xe ngựa chạy tới, Dương Minh Việt cũng lập tức biến sắc.

Nếu va chạm thế này, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện!

Không đợi hắn có phản ứng gì, Mộ Tô đã động thủ.

Khinh công của Mộ Thiếu khanh thuộc hàng tuyệt đỉnh, chỉ trong vài cái chớp mắt đã vượt qua mấy người của Triệu Tinh, người kia chỉ cảm thấy bên tai có một luồng gió mạnh lướt qua, theo gió còn có hai chữ truyền đến: "Phế vật."

Người của Hình bộ tức đến mặt mày tái mét, nhưng tình hình trước mắt không ổn, cũng không có thời gian đấu võ mồm, hắn ta ra lệnh cho những người khác tiếp tục truy đuổi, còn mình thì nhảy lên chiếc xe ngựa kéo hàng, giật lấy dây cương từ tay phu xe, cố gắng khống chế chiếc xe.

Nhưng vẫn không kịp nữa rồi.

Con ngựa nổi điên quá dữ dội, hất văng phu xe xuống rồi lao thẳng về phía trước, người của Hình bộ cố gắng hết sức để quay đầu ngựa, nhưng oái oăm thay, trên thùng xe lại chở hàng nặng, lúc đổ xuống toàn bộ đều va vào chiếc xe ngựa, ngựa hí vang, người đi đường kinh hô, trong chốc lát khung cảnh trở nên hỗn loạn.

Chiếc xe bị đâm là một chiếc xe ngựa rất bình thường, không hề chắc chắn, làm sao chịu nổi cú va chạm mạnh như vậy, trục xe lập tức gãy lìa, và ngay khi thùng xe sắp rơi xuống đất, một bóng người mảnh khảnh bị một lực đẩy ra ngoài.

Mộ Tô đã đỡ được một cách chính xác.

Cũng không thể nói là hắn đỡ chuẩn, chủ yếu là người đó được đẩy về phía hắn.

Hắn vốn đến để cứu người, người được đưa đến trước mặt, hắn không có lý do gì để khoanh tay đứng nhìn, một tay giữ chặt eo lưng đưa người ra khỏi vùng nguy hiểm.

Hương thơm thoang thoảng ập vào mặt, vòng eo mềm mại, chiếc khăn che mặt trượt xuống trong lúc di chuyển, để lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp đang hoảng sợ.

Chính là Chu Ngu.

Chu Ngu gặp Mộ Tô bên ngoài Phương Phi Các, liền đi về phía phố Xuân Hi, định lên xe ngựa của phủ để về, ai ngờ giữa đường gặp phải đội tuần tra thành phòng phong tỏa đường, đành phải đi vòng qua đây, thấy sắp qua khỏi con phố này thì lại không biết làm sao bị một con ngựa hoảng sợ đâm phải, mọi chuyện xảy ra quá nhanh, mơ hồ chỉ trong nháy mắt, hoàn toàn không kịp có phản ứng gì, vào giây phút cuối cùng, Nhạn Tân đã đẩy nàng ra khỏi xe ngựa.

Sau đó nàng liền rơi vào một vòng tay.

Khăn che mặt trượt xuống, nàng kinh hoàng ngẩng đầu lên, liền đối diện với một khuôn mặt tuấn tú vô song, vừa mới gặp qua.

Chu Ngu lại một phen kinh ngạc.

Mộ lang quân?

Khi Chu Ngu vẫn còn đang trong trạng thái "ly hồn", đầu nàng đã bị một tay ấn vào ngực hắn, sau đó, chiếc mũ sa nhẹ nhàng phủ lên đầu nàng.

"Cô nương có sao không?"

Giọng nói trong trẻo dễ nghe truyền đến từ trên đỉnh đầu, Chu Ngu gắng gượng hoàn hồn, theo bản năng lùi lại một bước: "Không sao."

Lúc này, Nhạn Tân cũng đã thoát hiểm, vội vàng chạy đến che chắn Chu Ngu sau lưng, cảm tạ Mộ Tô: "Đa tạ Mộ thiếu khanh."

Mộ Tô nhìn Nhạn Tân, trong mắt thoáng qua một tia ý vị sâu xa, sau đó liếc nhìn cô nương đang cúi đầu sau lưng nàng, mới chậm rãi lên tiếng: "Chỉ là tiện tay thôi."

Hai con ngựa đã bị khống chế, chỉ là xe ngựa đã không còn nguyên vẹn. Mộ Tô giơ tay gọi một người quen mặt đang đứng xem náo nhiệt bên cạnh: "Làm phiền gọi một chiếc xe ngựa đến đây."

Danh tiếng của Thiếu khanh Đại Lý Tự đã sớm vang danh khắp kinh đô, những người thường xuyên qua lại các khu chợ náo nhiệt ít ai chưa từng gặp Mộ Tô. Nghe Mộ Tô dặn dò, người đó vội vàng đáp ứng, rất nhanh đã mang về một chiếc xe ngựa.

"Công vụ của Hình bộ làm liên lụy đến người vô tội, vô cùng xin lỗi." Mộ Tô nói với Chu Ngu xong cũng không đợi nàng trả lời, trả tiền xe, nói với phu xe: "Đưa hai vị cô nương đến nơi họ muốn đến."

Phu xe cung kính nhận tiền: "Vâng."

Nhạn Tân cảm ơn Mộ Tô xong, dìu Chu Ngu lên xe ngựa. Trước khi bước lên xe, Chu Ngu không nhịn được quay đầu lại nhìn Mộ Tô. Mộ Tô cảm nhận được, ngẩng đầu nhìn lại, vừa vặn từ khe hở của tấm khăn voan bị vén lên một góc, bắt gặp một đôi mắt trong veo long lanh.

Như chú nai con trong núi, như đóa hoa e ấp sau mưa, nhìn thấy mà động lòng thương.

Ánh mắt giao nhau, Chu Ngu vội vàng buông mũ sa xuống.

Mộ Tô cũng nhàn nhạt thu hồi ánh mắt.

Nhìn xe ngựa đi xa, Dương Minh Việt, Chu Sách chậm rãi đi đến hai bên Mộ Tô.

Dương Minh Việt: "Hóa ra đại nhân thích kiểu này."

Chu Sách: "Không biết là cô nương nhà nào."

Mộ Tô chắp tay sau lưng, giọng điệu bình thản: "Ta không thích kiều hoa, chỉ thích hung hãn."

"Chậc." Dương Minh Việt: "Miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo, vừa rồi ta tận mắt thấy thiếu khanh ôm người ta vào lòng đấy."

Mộ Tô không nhịn được đá hắn ta một cái, nghiến răng nói: "Giữa thanh thiên bạch nhật ta ôm nàng ấy vào lòng, nếu bị người khác nhìn thấy mặt nàng, sẽ tổn hại danh tiếng!"

Dương Minh Việt nghiêng người về phía trước, thành thạo né được cú đá đó, cũng không biết có tin lời Mộ Tô hay không, chỉ nói: "Đúng là có duyên, một ngày gặp hai lần."

Dương Minh Việt dĩ nhiên sớm đã nhận ra họ chính là đôi chủ tớ vừa rồi ở ngoài Phương Phi Các.

Chu Sách ngược lại không đưa ra ý kiến gì nữa, chỉ nói: "Con ngựa đó bị đâm một kim, cho nên mới đột nhiên phát điên."

Điều này nằm trong dự liệu của Mộ Tô: "Người bắt được chưa?"

"Chưa."

Dương Minh Việt liếc nhìn mấy người của Hình bộ sắc mặt đen sầm cách đó không xa: "Đây này, vẫn còn đang trừng mắt nhìn chúng ta đấy."

Mộ Tô liếc nhìn qua, không nặng không nhẹ. Khi đối phương cuối cùng không nhịn được nhấc chân đi về phía hắn, hắn dứt khoát xoay người: "Đi thôi, muộn là lỡ mất khúc hay rồi."

Người của Hình bộ dừng bước, trừng mắt nhìn bóng lưng Mộ Tô, trên đời này sao lại có kẻ tiện nhân đến thế.

"Bồi thường tổn thất, tiếp tục truy bắt!"

Xe ngựa đi được một đoạn khá xa, mặt Chu Ngu vẫn còn nóng bừng.

Cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi vẫn còn hiện rõ trong đầu.

Nàng biết hắn ấn đầu nàng vào lòng mình là để che mặt cho nàng, nhưng khoảnh khắc đó họ gần đến mức chỉ cần nàng ngẩng đầu là có thể chạm vào cổ hắn, lúc này đầu mũi nàng dường như vẫn còn thoang thoảng mùi đàn hương mang tính xâm chiếm.

"Cô nương, vừa rồi tình hình nguy cấp, là nô tỳ suy nghĩ không chu toàn." Nhạn Tân cúi đầu lên tiếng.

Chu Ngu vừa định nói không sao thì đột nhiên nhận ra điều gì đó, kinh ngạc nhìn Nhạn Tân: "Chẳng lẽ em cố ý đẩy ta về phía hắn!"

Nhạn Tân: "Vâng, vừa rồi tình thế nguy cấp, nô tỳ không thể đảm bảo đưa cô nương nhảy xuống xe ngựa mà không bị thương chút nào. Vừa hay thấy Mộ lang quân khinh công tuyệt đỉnh, liền tự ý quyết định, xin cô nương trách phạt."

Chu Ngu há miệng, một lúc lâu không nói nên lời.

Nàng đã nói rồi, sao lại trùng hợp đến mức nàng lại rơi vào lòng Mộ thiếu khanh, hóa ra là Nhạn Tân cố ý làm vậy.

Truyền rằng Thiếu khanh Đại Lý Tự nhìn tiểu tiết biết đại cục, quan sát nhạy bén, giỏi nhất là gỡ rối tơ vò, cũng không biết có phát hiện ra không, nếu phát hiện ra, có hiểu lầm nàng không.

Trong lòng mấy phen giằng co, Chu Ngu nhẹ nhàng thở ra một hơi, nói: "Không sao."

Dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi, nghĩ nhiều vô ích, hơn nữa, cho dù hôm nay không hiểu lầm, ngày mai sau khi cướp hôn nàng cũng chẳng còn mặt mũi nào nữa.

"Đúng rồi, em không sao chứ, có bị thương không?"

Nhạn Tân theo phản xạ giấu tay ra sau lưng, nhưng đã bị Chu Ngu nhìn thấy, vội vàng kéo lại, xắn tay áo lên xem, quả nhiên bị trầy một mảng da lớn, Chu Ngu lập tức nghĩ đến đây hẳn là lúc nãy xe ngựa nghiêng đi, vì bảo vệ nàng mà bị thương.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc