Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đoạt Hôn Chương 1: Người còn yêu kiều hơn hoa

Cài Đặt

Chương 1: Người còn yêu kiều hơn hoa

Cảnh xuân tươi đẹp, hoa đào rơi đầy đất, trên cành cây đã điểm thêm sắc xanh mới.

Dưới gốc đào già đặt một án thư, một tiểu nương tử mặc váy lụa màu hồng nhạt đang chăm chú mô phỏng bảng chữ mẫu, bỗng có cơn gió xuân thổi qua, một cánh hoa đào nhẹ nhàng rơi trên nét chữ Khải nhỏ xinh đẹp, tiểu nương tử dừng bút, ngắm nhìn một lúc rồi mỉm cười.

Nàng đang mô phỏng lại quang cảnh mùa xuân, cánh hoa đào rơi xuống lúc này như một nét bút thần kỳ, tô điểm thêm cho sắc xuân.

Nữ tỳ đứng bên cạnh nhận ra, định cúi xuống phủi đi, tiểu nương tử lại nhanh tay giữ lấy cánh hoa đào: "Nhạn Tân, cứ để nó ở đó."

Tiểu nương tử da trắng như tuyết, lông mi dài như lông vũ, giọng nói dịu dàng dễ nghe, mỹ nữ xinh đẹp mà không mất đi vẻ hoạt bát.

Nữ tỳ Nhạn Li hầu hạ văn chương chứng kiến tất cả, cười nói: "Cô nương đừng mong Nhạn Tân hiểu được cái thú vui tao nhã của mùa xuân."

Nhạn Tân đứng thẳng người, ánh mắt nhìn vào khuôn mặt của tiểu nương tử, giọng điệu thản nhiên mà bình tĩnh: "Sao nô tỳ lại không hiểu? Cô nương ở đây, còn hơn cả muôn vàn sắc xuân trong sân."

Cô nương mà hai người nhắc đến chính là con gái duy nhất của chi trưởng Chu phủ, Nhị cô nương Chu Ngu.

Nhạn Tân đảo mắt, khéo léo nói: "Đâu chỉ trong sân, dù là đất trời bao la, có ai sánh bằng dung mạo của cô nương chứ?"

Chu Ngu đưa tay điểm lên chóp mũi nàng ấy, trách yêu: "Nói vậy mà không thấy ngại à?"

Tiểu nương tử ngước mắt lên, ánh mắt long lanh, còn quyến rũ hơn cả sắc xuân trong vườn, Nhạn Li nhìn đến ngây người: "Cô nương nhà ta nhan sắc vô song, lời nói thật lòng, sao lại phải ngại."

Nhạn Tân không khéo miệng như Nhạn Li, chỉ gật đầu đồng tình.

Cô nương nhà nàng ấy là cô nương tốt nhất thiên hạ, chỉ tiếc, có vài người có mắt không tròng.

Nghĩ đến đây, ý cười trong mắt Nhạn Tân dần dần tan biến. Cướp mất hôn sự của cô nương, còn muốn gả cô nương đi làm vợ kế, thật không biết lòng dạ họ thiên vị đến mức nào.

"Cô nương ngồi lâu rồi, nô tỳ xin phép cất bảng chữ mẫu đi nhé." Nhạn Li đặt nghiên mực xuống, thỉnh cầu.

Chu Ngu đã viết hai bảng chữ mẫu, vai quả thực có chút mỏi, liền đặt bút xuống, nói: "Được, ép cánh hoa đào này làm hoa khô, ghi lại ngày tháng, cất giữ cho tốt."

Nhạn Li đáp một tiếng, cẩn thận cất bảng chữ mẫu, đặt cánh hoa đào ngay ngắn lên trên chữ "Xuân", làm xong tất cả, vừa ra khỏi cửa phòng đã thấy Chu Ngu đang hái hoa, cô nương đứng giữa rừng hoa, ai bảo không phải người đẹp hơn hoa chứ.

Chợt nghĩ đến hôn sự của cô nương, nụ cười của Nhạn Li biến mất, bĩu môi nói: "Cô nương nhà chúng ta xứng đáng có được lang quân tốt nhất."

Làm vợ kế là sao chứ!

Chu Ngu liếc mắt nhìn nàng ấy: "Còn nói bậy nữa thì ta gả em đi trước đó."

"Cô nương mới không nỡ đâu."

Nhạn Li sợ gợi lên chuyện phiền lòng của cô nương, cũng không nói nhiều, thuận thế khoác tay Nhạn Tân, cười đến mức mắt cong cong: "Nô tỳ không lấy chồng, muốn ở bên cô nương cả đời cơ."

Chu Ngu tức giận trừng mắt nhìn nàng ấy: "Cái miệng nói bậy không, cô nương nào mà không lấy chồng hả?"

"Nhạn Tân mau giúp ta bắt con bé lại."

Nhạn Tân bị hai người làm cho hoa mắt, nhanh tay túm lấy Nhạn Li, đẩy nàng ấy về phía Chu Ngu, Nhạn Li hoảng hốt kêu oan: "Được lắm, hai người hợp sức lại bắt nạt em, ha ha, ha ha ha cô nương tha cho nô tỳ đi, đừng cù nữa."

Chu Ngu ôm chặt lấy nàng ấy, uy hϊếp: "Mau nói, có lấy chồng không?"

"Không lấy không lấy ha ha ha..."

Nhạn Li bị cù đến cười không ngừng, không còn sức chống cự, chỉ ngã xuống đất, làm bộ muốn khóc lóc om sòm, lại chọc Chu Ngu mắng: "Miệng con nha đầu này sao cứng thế, bao nhiêu tuổi rồi còn lăn ra đất."

Tiếng cười như chuông bạc của các cô gái truyền đến góc sân, không ít người hầu dừng tay nhìn về phía đó, thiếu nữ tuổi xuân phơi phới xinh đẹp như hoa, nhìn thật sự là cảnh đẹp ý vui.

Một bà tử đang quét dọn lại thở dài: "Tiếc thật, cô nương nhan sắc tuyệt trần, lại chọn một hôn sự như vậy."

Một bà tử hơi mập mạp, mặt tròn trịa nghe thấy liền tiếp lời: "Ai nói không phải chứ?"

Rồi lại cảm thấy chưa đủ, bà ta uốn éo đi lại gần, nói nhỏ: "Bà có biết không, hôn sự của đại cô nương vốn là của Nhị cô nương, nếu không đổi cho đại cô nương, Nhị cô nương sao lại nói ra lời cầu hôn đó?"

Đại cô nương sắp thành hôn, người trong phủ không đủ dùng, người mới thuê vào lại dùng không thuận tay, lão thái thái bèn quyết định điều một số người cũ ở các viện đi, rồi bổ sung người mới vào, bà tử vẩy nước quét nhà này là mới được bổ sung đến Cẩn Ninh Hiên mấy hôm trước, nên không biết chuyện nội tình này, nghe vậy liền kinh ngạc: "Thật vậy sao?"

"Ngươi mới đến được bao lâu, làm sao biết được những chuyện cũ năm xưa."

Bà tử có mặt tròn họ Sầm, là người cũ năm xưa theo Thi nương tử đến khi bà ấy xuất giá, mấy hôm trước người đến Xuân Huy Viên điều người, bà ấy không muốn đi, bên đó cũng không muốn chọn bà ấy. Bà ấy liền ở lại, đôi bên đều vừa ý.

"Đó là chuyện hơn mười năm trước rồi, năm đó Nhị cô nương mới hai tuổi, vốn là tiểu cô nương được cưng chiều nhất trong phủ, ai ngờ lại gặp biến cố, đại gia và đại nương tử đều chết thảm dưới tay kẻ ác, Nhị cô nương bỗng chốc trở thành đứa trẻ mồ côi."

"Thi gia thương xót Nhị cô nương, dùng ân tình để đổi lấy một tờ hôn ước với Mộ gia, tuy bây giờ Mộ gia sa sút, bị tước mất tước vị, nhưng lúc đó Mộ gia là người được sủng ái trong lòng thánh thượng, dù sao rắn chết vẫn còn nọc, hào môn có quyền thế vẫn khác với nhà thường dân.

Hơn nữa năm ngoái, Mộ lang quân được phong làm Thiếu khanh Đại Lý Tự, tiền đồ rộng mở, nếu Nhị cô nương gả qua đó cũng không uổng phí tấm lòng che chở của Thi gia, nhưng ai ngờ được, đến lúc sắp cưới, hôn sự lại bị đổi mất."

Lại có thêm vài người mới đến vây quanh, đều nghe đến mê mẩn, không khỏi có người nghi ngờ hỏi: "Hôn sự sao có thể nói đổi là đổi, Thi gia cũng không đồng ý mà."

Sầm bà tử cười lạnh nói: "Thi gia ở kinh thành, muốn đổi hôn sự ắt phải cân nhắc kỹ càng, chỉ tiếc một năm trước, Thi gia bị liên lụy vào một vụ án, bị giáng xuống làm thường dân rồi bị đuổi về quê."

Thế này chẳng phải thấy Nhị cô nương là một đứa trẻ mồ côi, không ai nương tựa, mặc người ức hϊếp sao.

"Thế còn Mộ gia thì sao, Mộ gia không phản đối à?"

"Đúng rồi, đây vốn là ân tình của Thi gia, sao Mộ gia lại đồng ý."

Sầm bà tử nheo mắt, chỉ tay về phía Xuân Huy Viên, nghiến răng nói: "Vậy thì phải là người trong phủ này có bản lĩnh rồi, trước tiên là dỗ dành Nhị cô nương gật đầu, rồi đến Mộ gia nói là Nhị cô nương tự nguyện, Mộ gia sao lại không đồng ý được."

Dù sao cũng phải cưới con gái Chu gia, chi trưởng nhân khẩu tàn lụi, nhị phòng lại ngày càng hưng thịnh, Mộ gia sao không suy tính chứ.

Những người mới đến nghe mà thầm kinh hãi, nhà cao cửa rộng quả nhiên không có mấy nhà trong sạch, Nhị cô nương thật đáng thương.

Sầm bà tử lại mỉa mai vài câu, rồi dùng khuỷu tay huých người bên cạnh: "Những lời nhàn rỗi này nghe cho vui thôi, đừng có nói ra ngoài, nếu truyền ra ngoài ta không nhận đâu, tự các người chịu phạt đấy."

"Biết rồi biết rồi tỷ tỷ tốt, nhất định không nói ra ngoài đâu."

Bỗng có người tinh mắt thấy ma ma quản sự trong viện dẫn người đi từ hành lang có mái che đến, vội ho nhẹ vài tiếng nhắc nhở, mọi người ngầm hiểu ý im lặng tản ra, nhưng vẫn bị Thường ma ma nhìn thấy, bà ta đi đến gần, cau mày quát: "Lũ lười biếng, tụ tập ở đây lười biếng trốn việc à?"

Những người mới đến không dám cãi lại Thường ma ma, xin lỗi rồi vội vàng rời đi. Sầm bà tử lại không sợ, liếc mắt nhìn ra sau lưng Thường ma ma, nhận ra là người của lão thái thái, trong lòng không khỏi thầm mắng, hôn kỳ của đại cô nương sắp đến, lúc này người của lão thái thái đến đây, có thể có chuyện gì tốt chứ.

Cả một đám người lòng dạ hiểm độc, cứ bắt nạt cô nương!

Nhạn Tân nghe thấy động tĩnh từ xa thì liếc mắt nhìn, thấy người phía sau Thường ma ma thì hơi nhíu mày, một tay ngăn Nhạn Li đang còn ầm ĩ với Chu Ngu, một tay đỡ Chu Ngu dậy: "Cô nương, người của lão thái thái đến rồi."

Cuộc đùa giỡn đột ngột dừng lại. Nhạn Li vội vàng đứng thẳng dậy chỉnh trang lại quần áo và tóc tai cho Chu Ngu, lão thái thái rất coi trọng quy củ, ghét nhất là cô nương ăn mặc lôi thôi.

Dung Bảo Hiên hiện giờ là sân viện của đại cô nương, lão thái thái mời cô nương của các nàng đến đó làm gì?

Hôn sự sắp đến gần, đừng có lại sinh ra chuyện gì nữa đấy.

Chu Ngu nở một nụ cười dịu dàng ngoan ngoãn, nhẹ nhàng hỏi: "Có chuyện gì gấp không, cho phép ta thay bộ y phục khác được không?"

Nữ tỳ Oản Thanh mỉm cười hòa nhã đáp: "Không gấp, được ạ."

"Làm phiền Oản ỷ tỷ đợi một chút."

Chu Ngu kéo Nhạn Li vào phòng, khoảng một khắc sau thì đi ra, Chu Ngu đã thay một bộ y phục màu sắc trầm hơn, không phải là màu sắc mà các cô nương trẻ tuổi yêu thích, chỉ vì lão thái thái không thích cô nương trong phủ ăn mặc sặc sỡ.

Bà ta nói đó là kiểu cách của kỹ nữ.

Chu Ngu thuận thế kéo Nhạn Li: "Em đi cùng ta."

Ra khỏi Cẩn Ninh Hiên, Nhạn Li nhỏ giọng nói với Chu Ngu: "Cám ơn cô nương."

Cô nương ngày thường ra ngoài đều dẫn theo Nhạn Tân, hôm nay gọi nàng ấy đi theo, là sợ Thường ma ma phạt nàng ấy.

Chu Ngu nháy mắt với nàng ấy: "Lát nữa quay về em cứ bám sát ta, đừng để Thường ma ma tìm được cơ hội gây khó dễ."

Nhạn Li vội vàng gật đầu.

Dung Bảo Hiên được xây dựng bên hồ, là một sân viện hai tầng ba gian, rộng rãi yên tĩnh, ngoài hai khu vườn, phía Bắc còn có một vườn đào rộng lớn, lớn hơn Cẩn Ninh Hiên gấp mấy lần.

Trước đây, đây là sân viện của Chu Ngu.

Một năm trước, đại cô nương Chu Tuệ mắc bệnh nặng, đại phu cũng bó tay, nhị phu nhân nóng lòng tìm một đại sư đến, đại sư nói phong thủy địa lý của sân viện Chu Tuệ xung khắc với nàng ta, nếu tiếp tục ở nữa, không quá vài ngày sẽ hương tiêu ngọc vẫn.

Nhị phu nhân quỳ xuống trước mặt lão thái thái hô cứu mạng, dù thật hay giả, cũng không có ai dám lấy mạng người ra đánh cược, lão thái thái quyết định mời đại sư xem, cuối cùng chọn Dung Bảo Hiên của Chu Ngu.

Lão thái thái bù đắp cho Chu Ngu bằng cách cho nàng tùy ý lựa chọn trong phủ, nhưng Dung Bảo Hiên là do mẫu thân Thi nương tử dùng của hồi môn của mình tỉ mỉ xây dựng cho Chu Ngu, trong phủ còn chỗ nào sánh bằng?

Nhạn Li đã tức khóc rất nhiều lần, Nhạn Tân cũng cau mày nhiều ngày, Chu Ngu lại không khóc không làm loạn, lặng lẽ chọn một sân viện tương đối yên tĩnh, chính là Cẩn Ninh Hiên hiện tại.

Từ đó về sau, Chu Ngu chưa từng đặt chân đến Dung Bảo Hiên nữa.

Đến trước Dung Bảo Hiên, nhìn sân viện quen thuộc, Nhạn Li không kìm nén được nữa.

Nàng ấy nhìn chằm chằm vào cái cổng hận đến nghiến răng, cái sân đó nếu thật sự xung khắc thì nàng ta đã ở đó mười mấy năm sao không xung khắc chết nàng ta, lại còn đúng lúc Thi gia gặp chuyện thì sắp chết, cướp sân viện chưa đủ, lại còn trơ trẽn cướp hôn sự của cô nương!

Mỗi lần nghĩ đến những điều này, Nhạn Li đều hận không thể cào nát khuôn mặt giả tạo của Chu Tuệ.

Chu Ngu nhẹ nhàng nắm tay Nhạn Li an ủi, Oản Thanh làm như không nghe thấy, đứng ở cửa cung kính nói: "Nhị cô nương mời vào."

Chu Ngu dẫn Nhạn Li bước qua ngưỡng cửa, đi về phía bên phải, xuyên qua mấy đình viện, đang định đi về phía Nam, thì bị Oản Thanh lên tiếng ngăn lại: "Nhị cô nương, mời đi lối này."

Chu Ngu nhìn về phía Bắc, nghi hoặc hỏi: "Tổ mẫu ở vườn đào sao?"

Oản Thanh đáp: "Thưa Nhị cô nương, vừa rồi có người đến báo, lão thái thái buồn ngủ đang nghỉ trưa, đại cô nương ở Thanh Hà Tạ, mời Nhị cô nương qua đó nói chuyện."

Chu Ngu hơi nhíu mày.

Từ đây đi về phía Bắc chỉ có vườn đào, lấy đâu ra Thanh Hà Tạ?

Đột nhiên, có thứ gì đó nổ tung trong đầu, trong đôi mắt hạnh hiện lên vài tia hoảng hốt, giọng nói hơi run rẩy: "Vườn đào đâu?"

Nàng sinh ra vào lúc hoa đào nở rộ, mỗi cây đào ở đó đều do cha mẹ tự tay trồng cho nàng.

Oản Thanh hơi lảng tránh ánh mắt, dường như không đành lòng, một lúc lâu sau mới đáp: "Đại cô nương thân thể yếu ớt, đại sư nói trong viện không nên có cây đào."

"Vườn đào đã được đổi thành ao sen rồi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc