Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hắn không hề bỏ qua hai chữ ‘vốn dĩ’ trong lời nàng ấy, điều đó có nghĩa là hôn sự của bọn họ giờ đây đã gặp trục trặc. Hơn nữa, từ đầu đến cuối, thái độ của đối phương lại khiêm nhường quá mức. Nếu đến thế mà hắn vẫn không nhận ra điều gì bất thường, thì thật uổng cho cái danh tướng quân của hắn.
Nhạn Tân lại cúi người thấp hơn một chút rồi mới nói: “Của hồi môn của tiểu thư là di vật do Đại nương tử để lại, cho nên dù thế nào đi nữa, tiểu thư cũng phải giữ cho bằng được. Hôm nay tiểu thư cướp rể, không phải nhằm vào Hầu gia, mà thực sự là do bị ép đến đường cùng.”
“Nô tỳ xin thay mặt tiểu thư gửi lời xin lỗi đến Hầu gia trước.”
Nói rồi, Nhạn Tân định quỳ xuống, nhưng lại bị một đôi tay mạnh mẽ đỡ lại. Nàng ấy đành giữ nguyên tư thế đó, cúi đầu nói: “Xin Hầu gia lượng thứ.”
Cố Thích Xuyên liếc nhìn chính đường vẫn còn đang ồn ào, trong đáy mắt thoáng qua muôn vàn cảm xúc, nhưng rồi nhanh chóng trở lại như cũ. Hắn nói: “Ta đã biết, đứng dậy nói chuyện đi.”
Nhạn Tân nghe lời đứng dậy. Thấy giọng điệu của hắn ôn hòa, lòng nàng ấy cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám lơ là, chỉ cúi đầu thưa: “Tiểu thư có lời muốn nói, rằng người không có ý làm tổn hại đến thể diện của Hầu phủ, và nguyện sẽ bù đắp cho Hầu gia trong khả năng của mình, chỉ xin Hầu gia đừng từ chối.”
Nghe xong, Cố Thích Xuyên im lặng một lúc lâu rồi mới đáp: “Tạm thời chưa bàn.”
Lòng Nhạn Tân lập tức dấy lên bất an, đang định nói thêm thì lại nghe hắn hỏi: “Ngươi ở đây, vậy bên cạnh tiểu thư nhà ngươi còn người nào đáng tin cậy không?”
Nhạn Tân thành thật trả lời: “Còn một nha hoàn ạ.”
Cố Thích Xuyên liền nói: “Ta nghe ngươi nói, tiểu thư nhà ngươi ở trong phủ không nơi nương tựa, xem ra lúc này sẽ chẳng có ai đứng ra bênh vực bảo vệ nàng. Chuyện giữa ta và nàng, có thể để hôm khác hãy bàn.”
Nhạn Tân kinh ngạc nhìn Cố Thích Xuyên, thấy trên mặt hắn quả nhiên không có chút tức giận nào, lòng vừa an tâm lại vừa thầm cảm thán, người lớn tuổi hơn quả nhiên xử sự điềm tĩnh, đúng là núi Thái Sơn sụp trước mặt mà sắc vẫn không đổi.
“Đa tạ Hầu gia khoan hồng, nô tỳ xin cáo lui.”
Cố Thích Xuyên dõi mắt nhìn Nhạn Tân đi vào chính đường, trong lòng thật ra không phải hoàn toàn không gợn sóng. Bao năm qua, tâm trí hắn đều đặt ở quân doanh, không có ý định tái hôn. Nếu không phải do mẫu thân ép buộc, hắn cũng sẽ không định ra hôn sự này.
Không ngờ rằng, cuối cùng vẫn là hữu duyên vô phận.
Tiểu thư cướp rể, đúng là chuyện lạ ngàn năm, vậy mà cũng rơi trúng đầu hắn.
Trước khi đính hôn, hắn từng cân nhắc việc mình lớn hơn nàng đến cả chục tuổi, sợ nàng không hiểu rõ sự tình mà cứ thế mơ hồ gả sang, nên đã đề nghị được gặp mặt nàng một lần.
Trong ấn tượng của hắn, nàng là một cô nương vô cùng dịu dàng, kín đáo, thật không thể ngờ nàng lại có gan cướp rể.
Nhưng rồi nghĩ lại những lời nha hoàn kia vừa nói, hắn lại có thể thấu hiểu phần nào.
Cái gì quá cũng không tốt, vật cực tất phản.
Thân là vị hôn phu, lại không thể kịp thời giúp đỡ, tương trợ nàng trong lúc tuyệt vọng nhất, đó chính là thất trách. Hắn đã đến muộn, lúc này có lẽ không giúp được gì nhiều, nhưng ít nhất cũng có thể không để nàng vì chuyện hôn sự với hắn mà bị người ta chỉ trích, đàm tiếu.
Mà lúc này, Chu Ngu quả thực đang vì chuyện hôn sự với Cố Hầu phủ mà bị Hoàng thị nắm thóp chất vấn: “Ban đầu, chính miệng ngươi đã gật đầu đồng ý hôn sự với Cố Hầu gia, bây giờ làm ra chuyện thế này, ngươi đặt Hầu gia ở đâu hả?”
Chu nhị gia day day huyệt thái dương đang giật thình thịch, chỉ cảm thấy phiền lòng hết sức. Một ngày đại hôn tốt đẹp, sao lại có thể náo loạn đến mức này! Mất mặt thì đã đành, ngày mai đám người ở Ngự Sử Đài kia còn không biết sẽ tấu ông ta ra sao nữa!
Chuyện đã đến nước này, Chu Ngu cũng chẳng còn gì để sợ, nàng nhìn về phía lão thái thái: “Tổ mẫu, ban đầu ngài đã làm thế nào để con đồng ý hôn sự với Cố Hầu phủ, ngài là người rõ nhất. Bây giờ ngài đã thất hứa, chẳng lẽ con không nên đòi lại hôn sự của chính mình hay sao?”
Chu lão thái thái ôm lấy ngực, đau đến không nói nên lời. Hoàng thị run rẩy chỉ tay vào mặt Chu Ngu, giận dữ mắng: “Ngươi xem ngươi đã chọc giận tổ mẫu của ngươi đến mức nào rồi kìa! Ngươi đừng có đánh trống lảng, ban đầu ngươi đã gặp mặt Cố Hầu gia, nếu ngươi không gật đầu, thì ai có thể ép buộc ngươi được chắc?”
“Trên người còn mang hôn ước, vậy mà lại đi cướp hôn sự của tỷ tỷ mình. Sao Chu gia lại có một đứa con gái không biết liêm sỉ như ngươi chứ! Bất hiếu hoang đường như vậy, thử hỏi có nhà nào dám cưới ngươi!”
Chu Ngu siết chặt nắm tay, thân hình khẽ run lên.
Ngay từ khi quyết định làm việc này, nàng đã hiểu rằng sau này mình chắc chắn sẽ bị người đời chê bai, trở thành đề tài bàn tán cho thiên hạ, giống như bây giờ bị mắng là đồ không biết liêm sỉ. Thế nhưng, khi thực sự nghe những lời này, chúng quả thực vô cùng chói tai.
Nhưng, có gì mà phải sợ chứ?
Nàng, Chu Ngu, dám làm dám chịu.
Chỉ là không đợi nàng kịp mở miệng, đã có hai giọng nói đồng thời vang lên.
“Ta muốn.”
“Ta chưa từng gặp Nhị cô nương.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







