Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cướp Cuộc Đời Tôi? Trọng Sinh Thập Niên 70: Kết Hôn Cùng Quân Thiếu Và Đạt Đến Đỉnh Cao Chương 11: Người Đàn Ông Bí Ẩn (1)

Cài Đặt

Chương 11: Người Đàn Ông Bí Ẩn (1)

“Thế này sẽ chết người mất!”

Cô mò vào túi trong của người đàn ông lấy ra chiếc thẻ sĩ quan, tim đập càng lúc càng nhanh hơn: Lục Xuyên, 25 tuổi, trinh sát thuộc Sư đoàn Dã chiến Quân Khu Tỉnh. Trên ảnh, ánh mắt anh sắc bén như chim ưng.

“Chú Chu, chú xem này!” Cô giơ thẻ sĩ quan lên: “Đây là nhân vật quan trọng, phải điều trị ngay lập tức!”

Chu Phong Niên nhìn rõ giấy tờ, sắc mặt đại biến: “Vậy chúng ta mau chóng đỡ anh ấy lên xe, đưa đến bệnh viện huyện luôn đi!”

“Không được!”

Thẩm Thư Ninh kéo chú ấy lại: “Từ đây đến bệnh viện ít nhất còn một tiếng nữa, vết thương anh ấy rất sâu, máu chảy liên tục, không chịu nổi sự xóc nảy trên đường đâu. Chú hãy giúp cháu đưa anh ấy đến căn nhà gỗ nhỏ của bà cháu trước, cháu sẽ tìm cách cầm máu cho anh ấy đã. Lỡ như bọn côn đồ vẫn còn gần đây thì sao…”

Cô cố tình ngập ngừng.

“Nhưng em trai cháu…”

“Chú Chu, tính mạng con người là quan trọng nhất, sau khi đến nhà gỗ nhỏ, chú hãy đưa em trai cháu đi bệnh viện trước, chuyện ở đây cứ giao cho cháu. Chú yên tâm, cháu đã giúp việc ở trạm xá ba năm rồi, cầm máu hay băng bó, cháu đều biết làm.”

Thẩm Thư Ninh nghiêm giọng ngắt lời.

Đây là sự thật, em trai cô sức khỏe kém, thường xuyên phải đến trạm xá, để giảm bớt gánh nặng cho gia đình, Thẩm Thư Ninh đã đến trạm xá giúp việc vặt.

Nhưng kỹ thuật cấp cứu là do sau này cô gả cho Lâm Quốc Đống, em trai hắn đánh nhau bị gãy một chân, cần cô chăm sóc bệnh nhân nên mới bắt buộc học.

Cô dùng tay vò nát thảo dược, đắp lên vết thương của người đàn ông.

Người đàn ông đột nhiên mở mắt, bàn tay như gọng kìm kẹp chặt cổ tay cô, đồng tử đen thẳm sắc bén như dao: “Cô là do ai phái đến?”

“Đừng nhúc nhích!”

Thẩm Thư Ninh lập tức cầm cây kim bạc đặt trên bàn, châm vào huyệt vị của anh: “Muốn chết thì cứ tiếp tục giãy giụa!”

Trong mắt người đàn ông lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại bị sự cảnh giác thay thế.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, khuôn mặt dính máu của cô gái trông rất thanh tú, nhưng thần thái lại dữ dội như Tu La.

Người đàn ông nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng của cô, khẽ nói: “Cô tên là gì?”

“Thẩm Thư Ninh.” Cô cúi đầu, giọng lạnh lùng, thuần thục khâu vết thương cho anh động tác vững vàng như bác sĩ phẫu thuật: “Khâu vết thương có thể hơi đau, anh cố chịu đựng một chút.”

“Ưm…” Người đàn ông mím chặt môi dưới, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.

Khoảng một giờ sau, Thẩm Thư Ninh cắt chỉ khâu, lau vết máu trên tay.

“Bây giờ đến lượt tôi hỏi anh, tên?”

“Lục… Xuyên.”

“Đơn vị?”

“Trinh sát thuộc Sư đoàn Dã chiến Quân Khu Tỉnh.” Người đàn ông cau mày, có chút kinh ngạc trước phản ứng của chính mình. Anh là quân nhân, cảnh giác cực cao, thông thường sẽ không dễ dàng bị người khác hỏi cung như vậy.

Anh đánh giá cô, khàn giọng hỏi: “Tại sao cô lại xuất hiện ở đây?”

Thẩm Thư Ninh liếc nhìn anh rồi tự mình nói: “Có một viên đạn găm trong chân anh, tôi không thể lấy ra. Nhưng may mắn thay, nó không làm tổn thương đến chỗ hiểm, chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến đời sống vợ chồng sau này.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc