Cuối cùng thì giây phút mà mọi người ai cũng mong đợi nhất từ đầu buổi lễ cũng đã đến, không khí lúc này vô cùng ngột ngạt vì ai cũng im lặng chờ đợi món bảo vật có một không hai từ trước đến nay, phải nói là ngàn năm có một.
Thứ này được mệnh danh là bảo vật thất truyền trong truyền thuyết, không biết có phải chiêu trò lố bịch của chương trình hay không nhưng nghe miêu tả qua khá giống với viên nước mắt của rồng Hải Long.
“Nước mắt của Hải Long?”
Thẩm Nhất Đang là một người trong giới quý tộc nên việc biết đến món bảo vật đó cũng là chuyện đương nhiên, nhưng nước mắt của Hải Long nghe nói chỉ là truyền thuyết thôi mà sao lại có thật được chứ? Cô khoanh tay tựa lưng vào ghế chờ đợi vật phẩm được mang ra.
“Các vị cứ bình tĩnh, nước mắt của Hải Long được lưu truyền từ xưa rằng là giọt nước mắt mà Long Hải Long Vương đã rơi xuống cứu rỗi muôn dân trong cái hạn hán gay gắt, vì không thể hô mưa gọi gió bởi luật trời đã định ra là dân chúng sẽ rơi vào cảnh chết mòn vì khô cạn, nhưng đứng trước tình cảnh này ông đã không kìm lòng được mà đã đau lòng rơi một giọt lệ của mình xuống nhân gian lúc này những giọt nước mưa cũng rơi xuống, trong nước mưa có một viên ngọc sáng lấp lánh vô cùng quý giá được gọi là giọt nước mắt của Hải Long.”
Thẩm Nhất Đang đưa tay che miệng ngáp dài một hơi, cô đúng là cảm thấy chán rồi những chuyện này đâu cần ông ta kể lại, cô đọc cái quyển sách về nước mắt của Hải Long từ khi còn nhỏ và đọc đến nát nó luôn rồi, lúc đầu tâm trạng rạo rực và rất muốn có được nó nhưng càng lớn cô mới nhận ra đó chỉ là lời bịa đặt của những người đi trước mà thôi làm gì có thật cơ chứ?
“Cô nhắm bản thân có được nó hay không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)