Thẩm Nhất Đang vẫn không thèm nhìn lấy ông ta một cái, lúc này Lục Diễm đi tới bàn mang trái cây đã gọt sẵn bày ra dĩa rồi đi tới gần định đút cho cô thì nhanh chóng bị Thẩm Nhất Đang hất bỏ, cô quay sang trừng mắt rồi chỉ tay ra phía cửa.
“Cút! Tôi không cần bà phải diễn, bà ở đây chỉ làm không khí trở nên ô uế hơn thôi.”
“Nhất Đang, con cũng nên bỏ qua đi, sao con hẹp hòi như vậy, mẹ cũng vì muốn tốt cho con, sao con lại không chịu coi bà ấy là mẹ vậy chứ?”
Thẩm Hứa quát lên khi thấy hành động quá đáng của cô, Lục Diễm cười gượng sau đó nhẹ cúi đầu nhặt từng mảnh vỡ vụn của chiếc đĩa không biết vô ý hay cố tình làm cho tay đứt để Thẩm Hứa lo lắng đỡ đứng dậy, điều này càng khiến cô chán ghét hơn.
Chẳng khác nào đang diễn vở tuồng tình chàng ý thiếp chọc giận cô.
“Tình tứ thì về nhà đừng có ở đây làm chướng mắt tôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

