Tại phòng hóa trang lúc này, Triều Kim Nghiên lấp ló nhìn ra bên ngoài sân khấu đầy ắp người ngoài kia, cô có bệnh sợ đám đông ngay lúc này trái tim của cô đập liên hồi không thể khống chế nó được, cô sợ bản thân mình không thể tự tin chiến thắng nỗi sợ này của mình, tay chân của cô bắt đầu run rẩy dường như đứng không vững nữa, những tràng vỗ tay reo hò bên ngoài dành cho Thẩm Nhất Đang là điều mà cô mong muốn nhất, cô muốn được tỏa sáng được nghe và thấy những người công nhận tài năng của mình, nhưng ngay cả nỗi sợ của bản thân cũng không vượt qua làm sao cô có thể tự tin tỏa sáng được chứ?
Lúc này một bàn tay ấm áp đưa ra chạm nhẹ lên vai cô, giọng nói quen thuộc ấy vang lên trấn an cô.
“Đừng lo lắng, hãy tự tin lên nghĩ rằng bản thân mình làm được thì sẽ làm được thôi.”
“Thầy Cao...!em...!sợ liên lụy đến thầy.”
Cao Dĩ Huyên nhẹ nắm lấy tay của cô rồi vẽ lên tay của cô chữ nhân bằng chữ hán, cô tròn xoe đôi mắt không hiểu anh đang làm gì, bàn tay to lớn của anh nắm gọn lấy bàn tay bé nhỏ của cô một cách nâng niu.
“Để lên miệng nuốt vào đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)