Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cưới Nhầm Quân Nhân, Bị Đại Ca Cấm Dục Cưng Chiều Đến Nghiện Chương 23 :

Cài Đặt

Chương 23 :

Vừa nghe Lục Đức Chiêu không đồng ý chuyện hôn sự, Lục Thành sắc mặt còn nghiêm nghị hơn Lục Đức Chiêu., giọng lạnh như dao:

“Tại sao lại không đồng ý?”

“Dựa vào việc tôi là ba của cậu !”

“Cho dù ông là ba tôi , chuyện hôn nhân của tôi cũng không đến lượt ông quyết định!”

“Ông nói lý do đi , tại sao lại không đồng ý?”

Thấy con trai chịu nhún một bước, cơn giận trong Lục Đức Chiêu cũng dịu đi ít nhiều.

“Cậu tự nhìn xem! Cô ta đầy tai tiếng, toàn thân là tật xấu , bộ trên đời này phụ nữ chết sạch rồi hay sao?”

“Mặc dù ông là ba tôi, nhưng cô ấy là mẹ của đứa bé sau này của tôi , mong ông tôn trọng cô ấy một chút.”

Lục Đức Chiêu im lặng, mặt vẫn sầm sì.

Lục Thành cầm lấy tập hồ sơ ông vừa ném tới, mở ra xem một lượt, càng xem càng bực mình.

“Cái đống này là cái quái gì vậy? Toàn mấy lời đồn nhảm. Nếu bọn họ dám đến trước mặt tôi mà nói, tôi không xé nát miệng họ mới lạ.”

“Đừng viện cớ trước mặt tôi nữa. Loại con gái đầy khuyết điểm như vậy, cho dù tôi có nhắm mắt đồng ý thì tổ chức cũng sẽ không phê duyệt. Cậu sớm dẹp cái ý nghĩ này đi! Theo tôi thấy, Mạnh Vi là người khá ổn, xứng đôi vừa lứa, cưới cô ấy là tốt rồi.”

“Vậy ông cưới cô ấy đi, tôi thì không. Dù sao mẹ cũng quý cô ấy, ba người sống chung là được rồi.”

Lục Đức Chiêu giận điên, đập bàn hét lớn:

“Con mẹ nó, đồ khốn kiếp! Lục Thành, mày mà còn nói kiểu đó, tao đập mày ngay trong phòng làm việc này!”

Lục Thành biết mình nói hơi quá, vội vàng quay lại chuyện chính.

“Ông nói cô ấy hết ăn lại nằm, nhưng ai mà chẳng phải ăn uống? Người là sắt, cơm là thép, một bữa không ăn là đói muốn lả đi, ai dám bảo không ăn? Ông nói cô ấy lười, tôi cũng chẳng thích làm việc nhà, cũng chẳng hay dọn dẹp. Thế sao không ai nói tôi lười? Vì tôi có mẹ ruột chăm sóc nên tôi không bị chê lười? Còn Mạt Ly mất mẹ từ sớm, không ai đỡ đần, liền gán cho cô ấy cái mác lười? Như thế là bất công, là phân biệt đối xử!”

Lục Đức Chiêu tức tối đập mạnh tay xuống bàn:

“Cậu bớt ngụy biện với tôi đi! Cô ta tốt nghiệp trung học đã ba, bốn năm rồi, không chịu đi làm, không góp gì cho xã hội, cả ngày chỉ loanh quanh nhởn nhơ , chẳng phải là loại ăn bám thì là gì?”

Lục Thành đáp trả không nao núng:

“Người không có việc làm ngoài kia nhiều lắm, bao nhiêu người tranh nhau một chỗ làm đến sứt đầu mẻ trán. Mạt Ly im lặng sống yên ổn, ăn trong nhà, dùng trong nhà, không gây phiền hà cho chính quyền, vậy là làm gì sai à?”

“Hết ăn lại nằm không phải tật xấu thì chê nghèo ham giàu là gì? Cô ta cho cậu uống bùa mê thuốc lú gì mà bao nhiêu cô gái tốt không chọn, cứ phải chọn nó?”

“Yêu tiền thì sao chứ? Mỗi người đều có sở thích riêng. Ông có thể không hiểu, nhưng ít ra cũng nên học cách tôn trọng.”

Lục Đức Chiêu còn đang định lên tiếng, đã bị Lục Thành chặn trước:

“Cô ấy thích tiền, tôi lại thấy đó là điều may mắn. Vì tôi có thể kiếm tiền , nếu cô ấy thích thứ gì khác mà tôi không có, thì chẳng phải tôi mới thật sự khốn đốn sao?”

Lần đầu thấy con trai nói ra mấy lời tình cảm đàng hoàng, Lục Đức Chiêu cũng khựng lại, ngẩn người ra.

“Tôi thừa nhận, quá khứ của cô ấy không hẳn tốt đẹp gì, nhưng người như vậy, dáng dấp thế kia, nếu vừa đoan chính lại vừa biết cư xử, thì đâu đến lượt tôi? Người ta đã sớm gả đi, còn bế con chạy đầy đường rồi!”

“Cô ấy không thích đi làm cũng chẳng sao. Để trống chỗ đó cho người muốn làm , còn cô ấy cứ yên tâm ở nhà, sinh con cho tôi, nuôi con của chúng tôi. Như vậy chẳng phải đúng người đúng việc, tri nhân thiện dụng à?”

Lục Đức Chiêu bật cười.

Không phải kiểu cười khinh bỉ, mà là cái kiểu... bó tay. Không nói lại được thì đành cười thôi.

“Cậu đúng là... nói năng kiểu này thì nên đi làm ngoại giao, khéo mồm khéo miệng thế cơ mà.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc