Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Thành cao hơn một mét tám, vậy mà lại bị An Tuệ – người còn chưa đến một mét sáu – rượt đuổi khắp nhà. Nhìn thế nào cũng thấy buồn cười.
“Ôi trời, đau quá! Mẹ nhẹ tay chút đi! Mẹ đánh hỏng con rồi, con dâu mẹ mà biết chắc xót lắm đó!”
Lục Thành quanh năm trong quân đội, trải qua huấn luyện khắc nghiệt từ trong ra ngoài, mấy cái quất bằng chổi lông gà cùng lắm chỉ như gãi ngứa.
“Xót cho anh cái chổi lông gà ấy! Anh tưởng tôi ba tuổi chắc? Chỉ nói dăm câu ba điều là lừa được à?”
An Tuệ càng đánh càng giận, chỉ hận không thể đánh chết cái thằng con trai cứng đầu này.
Mấy năm nay, vì chuyện cưới vợ cho con út, bà đã tan nát cõi lòng, ăn chẳng ngon, ngủ chẳng yên, đủ kiểu cầu cúng van vái đều đã thử qua.
Vậy mà nghịch tử chẳng thấu hiểu tấm lòng của mẹ, hết lần này tới lần khác làm bà đau đầu.
Mẹ con nhà họ Mạnh đứng bên, vừa xấu hổ vừa sợ hãi.
Tuy rằng trước đó cũng từng nghe danh “hổ mẫu” của An Tuệ, nhưng ngày thường tiếp xúc, bà vẫn cư xử lịch thiệp, giọng điệu nhẹ nhàng.
Hôm nay là lần đầu tiên họ thấy bà nổi giận đến mức này.
Mẹ Mạnh nhìn con gái dịu dàng, lễ độ của mình, trong lòng không khỏi dâng lên lo lắng.
Với một bà mẹ chồng mạnh mẽ như thế, con gái bà gả vào liệu có sống yên ổn được không?
“Thật đấy mẹ ạ, con không lừa mẹ đâu, con thật sự đã có người yêu rồi, sao mẹ cứ không tin con mãi thế?”
“Tôi tin anh mới là lạ đó!”
An Tuệ cuối cùng cũng đuối sức, tuổi tác đã lớn, chạy được hai vòng thì không đuổi nổi nữa.
Bà chống tay vào hông, vừa thở hổn hển vừa nói: “Mang ảnh ra đây cho tôi xem! Có ảnh thật thì tôi mới tin!”
An Tuệ trừng mắt liếc con trai, sau đó ném cây chổi lông sang một bên.
“Đi, dắt Vi Vi ra ngoài ăn cơm.”
Lục Thành cau mày: “Con không đi, ở nhà ăn là được rồi.”
Anh đã có người yêu, giờ lại đi ăn riêng với một cô gái chưa chồng, truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa.
“Ở nhà chẳng có cơm cho anh đâu!”
Mạnh Vi cười nhẹ: “Vậy mình ăn ở nhà đi, ngoài trời nóng lắm, em cũng không muốn ra đường , bảo thím Mã nấu thêm vài món là được. Anh Lục , mình ra sân nói chuyện một lát nhé.”
Dù sao... vẫn có thể nói chuyện.
Ra đến sân, Mạnh Vi xoay người, ánh mắt sâu thẳm nhìn Lục Thành:
“Anh Lục , anh không cần phải lấy cớ để từ chối em đâu. Trong lòng em, anh là người như núi cao vậy, là người đàn ông ưu tú nhất em từng gặp. Em không muốn anh phải mang bất kỳ tiếng xấu nào, cho dù là vì em.”
Dù nói thế, Mạnh Vi vẫn không tin Lục Thành thật sự đã có người yêu.
Cô yêu anh từ nhỏ, ôm giữ tình cảm suốt hai mươi năm, thanh mai trúc mã, hiểu rõ gốc gác, gia thế, học vấn, tướng mạo – cô tự thấy bản thân chẳng thua kém ai.
Lục Thành không có lý do gì để từ chối cô, lại đi chọn một người phụ nữ khác.
“Em hiểu, anh quý trọng tình cảm gia đình, không muốn bị ràng buộc bởi những điều đó. Không sao cả, em có thể chờ. Nhưng em muốn nói rõ với anh, em không phải gánh nặng. Em sẽ luôn đứng sau lưng anh, làm chỗ dựa vững chắc cho anh.”
Trước một lời tỏ tình chân thành và tha thiết như thế, bảo không xúc động cũng là nói dối.
Lục Thành khẽ thở dài.
“Tiểu Vi, thứ nhất, anh thật sự đã gặp được người anh muốn cưới . Thứ hai, anh luôn coi em như em gái, trước kia là vậy, sau này cũng vậy. Mình có thể làm anh em, có thể làm bạn bè, nhưng không thể thành vợ chồng , anh mong em sớm gặp được người tốt hơn.”
Mạnh Vi gom hết can đảm cả đời để tỏ tình, đổi lại là một lời từ chối thẳng thừng, không chút chần chừ.
Cô đứng không vững, nước mắt rưng rưng, vẻ mặt yếu ớt khiến người khác không khỏi xót xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






