Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy Giang Bằng hoàn toàn không biết Lục Thành là ai, Tưởng Tiểu Quang cũng không tiếp tục hỏi, bình tĩnh đổi chủ đề:
“Không sao, chắc tôi nhầm người. À này, nhìn cậu chắc cũng đến tuổi nhập ngũ rồi, đã đăng ký chưa?”
Vừa nghe đến chuyện tòng quân, lưng Giang Bằng liền thẳng tắp, mặt mũi đầy tự hào.
Thời này, đàn ông ai chẳng mơ được vào bộ đội , nhưng đâu phải ai muốn cũng được?
“Tôi đăng ký rồi! Tháng sau lên đường!”
“Bảo sao tôi vừa nhìn đã thấy thân quen, hóa ra là đồng chí cùng chí hướng.”
Hai người đang trò chuyện vui vẻ, bất chợt Giang Bằng cảm thấy có người vỗ nhẹ hai cái lên vai.
Cậu vừa quay lại nhìn, lập tức lòng bàn chân như bôi dầu, muốn quay đầu chạy ngay.
Nhưng khổ nỗi , phía trước có Tưởng Tiểu Quang chắn đường, phía sau thì… Lục Thành đứng chặn.
Trước sau đều kẹt, trốn kiểu gì?
“Này, anh rể!”
Khụ khụ…
Tưởng Tiểu Quang suýt nữa bị sặc vì tiếng gọi bất thình lình đó.
Bị Lục Thành liếc nhẹ một cái, anh lập tức yên lặng lùi về sau hai bước, vểnh tai nghe ngóng, không dám lên tiếng nữa.
“Anh rể à, khí chất này của anh đúng là phong thái lãnh đạo!”
Giang Bằng cười hì hì, “Vậy nên… số tiền đưa tôi rồi thì chắc cũng không có chuyện đòi lại đâu, đúng không?”
Không hổ danh là chị em ruột đúng là mê tiền như nhau.
Thế thì dễ rồi.
“Tôi đã bàn với chị cậu rồi , ba ngày nữa tôi sẽ tới nhà cầu hôn. Đến lúc đó, bao lì xì lớn của cậu chắc chắn không thể thiếu , vậy nên, trước mặt chị cậu… nên nói như thế nào, cậu hiểu chưa?”
Giang Bằng lắc đầu như trống bỏi:
“Không hiểu.”
“Vậy thì đừng nói gì cả. Nói ít sai ít , không nói thì không sai.”
“Ồ.”
“Quay lại đi.”
“Dạ!”
Giang Bằng quay người bước đi được vài bước, rồi lại lo lắng quay đầu lại:
“Khoan đã… anh là ai vậy?”
“Tôi họ Lục, tên Lục Thành, là sếp của Trương Gia Minh.”
Giang Bằng: “!!!”
“Lãnh đạo, chuyện giữa anh Gia Minh và chị tôi…”
“Tôi biết cả rồi.”
“Còn bên gia đình anh Minh thì…”
“Tôi sẽ lo liệu.”
Giang Bằng nghe xong yên tâm hẳn, thong thả rời đi.
Đợi đến khi bóng cậu khuất hẳn, Lục Thành mới quay sang hỏi Tưởng Tiểu Quang:
“Sao anh lại ở đây?”
“Thủ trưởng gọi anh về ngay, nói có chuyện rất quan trọng.”
Lục Thành hừ nhẹ, ánh mắt dừng lại ở chiếc xe Jeep đỗ không xa:
“Đúng lúc tôi cũng có chuyện phải giải quyết , chở tôi qua Cục Chính trị trước đi.”
Tưởng Tiểu Quang đứng nghiêm:
“Rõ!”
Rời khỏi tầm mắt Lục Thành, Giang Mạt Ly đưa mắt nhìn quanh , không thấy bóng dáng Giang Bằng đâu, cô đành một mình đi về phía nhà ga.
Cô vốn còn muốn loanh quanh thêm một lát, nhưng khổ nỗi túi rỗng không một xu, thôi thì về nhà ngủ một giấc cho đỡ đói còn hơn.
Cả ba đều là tiểu thư con nhà quyền thế, gia cảnh không tầm thường.
Trong số đó, Lục Đình Đình có xuất thân hiển hách nhất, cũng là người đứng đầu nhóm ba người.
Đừng hiểu lầm — nguyên chủ đời trước chẳng đủ tư cách làm bạn với những người như vậy. Cô chỉ là kẻ chuyên nịnh bợ, cúi đầu hầu hạ ba người kia, cam tâm làm “chó săn” để được hưởng chút đồ thừa.
Nhưng hiện giờ, Giang Mạt Ly không còn là cô gái đó nữa.
Cô bình thản băng qua đường, đi đến trước mặt họ.
“Giang Mạt Ly! Cô bị điếc à , tôi gọi nãy giờ, khản cả cổ rồi đấy!”
Thật phiền phức.
Giang Mạt Ly chỉ tay về phía quán tạp hóa sau lưng ba người, giọng nhàn nhạt:
“Đi thôi, tôi mời các cậu uống soda.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






