Nghĩ đến tính tình nóng nảy của cô, lại thêm Giang Bằng bên cạnh vốn nổi tiếng bảo vệ chị, lát nữa mà mở miệng đòi hủy hôn, chẳng phải hai người họ sẽ xúm vào đánh anh một trận tơi bời?
Tất nhiên, anh tự thấy mình cũng đáng bị đánh vì chuyện lăng nhăng, nhưng bị đánh giữa chốn đông người thì cũng nhục quá.
“Ôi giời ơi, sếp ơi, tự dưng tôi đau bụng quá… tôi phải đi vệ sinh gấp. Họ ở đâu ấy nhỉ? Nhờ anh tiếp trước giúp tôi nhé…”
Chưa kịp để Lục Thành phản ứng, Trương Gia Minh đã ôm bụng chạy mất dạng.
“Đồ khốn! Đào ngũ!”
Lục Thành rủa một câu, rồi theo phản xạ quay đầu nhìn theo hướng Gia Minh chỉ.
Giống như trong lòng anh có một chậu hoa, anh nuôi suốt hai mươi sáu năm, nay bỗng chốc nở bung chỉ sau một cái liếc nhìn.
“Chị ơi, Trương Gia Minh ở đằng kia kìa!”
Giang Mạt Ly vừa quay đầu nhìn theo hướng tay Giang Bằng, Trương Gia Minh đã sớm chuồn mất, chỉ còn lại một người đàn ông lặng lẽ đứng nơi đó – Lục Thành.
Người đàn ông cao lớn, nước da sạm màu khỏe mạnh, tóc cắt gọn gàng, ngũ quan cương nghị. Đôi mắt thâm trầm ánh lên sự sắc sảo, vừa nhìn đã biết là kiểu quân nhân từng trải qua rèn luyện và chiến trận.
Không hổ danh nam chính – vẻ ngoài ra dáng, khí chất cũng ra trò.
Tên cẩu nam Trương Gia Minh kia sao sánh được, sống còn sung sướng hơn cả nữ chính.
Giang Mạt Ly bĩu môi, ngẩng đầu kiêu ngạo bước về phía Lục Thành.
Tới gần mới phát hiện – người này còn cao hơn cô tưởng. Cô phải ngẩng hẳn mặt lên mới nói được:
“Trương Gia Minh, tôi có chuyện muốn nói rõ…”
“Chị ơi, anh ấy không phải…”
Câu của Giang Bằng lập tức bị cô cắt ngang: “Im miệng, đừng chen vào.”
“Không, thật ra thì anh ấy…”
Cậu chỉ tay về phía Lục Thành, định nói rõ tên kia không phải Trương Gia Minh, nhưng lại bị chính anh ta ngắt lời:
“Để chị cậu nói.”
Giang Bằng nghẹn họng: “…Vậy anh là ai?”
“Anh rể tương lai của cậu.”
Giang Bằng nhìn chị mình, rồi lại nhìn Lục Thành, nhanh chóng hiểu ra vài phần.
Người này là… để ý tới chị gái mình?
Cậu đảo mắt đánh giá Lục Thành từ đầu tới chân. Ăn mặc gọn gàng như quân nhân, cổ tay đeo đồng hồ Thượng Hải – nhìn thế nào cũng thấy gia cảnh không tồi.
Cái đầu của Giang Bằng xoay nhanh như chong chóng , trong lòng rõ ràng đối phương chắc chắn chỉ là tạm thời bị vẻ ngoài của Giang Mạt Ly mê hoặc. Chờ nhìn ra bản chất thật rồi, e là chạy còn nhanh hơn thỏ.
Muốn làm anh rể của tôi? Vậy trước tiên đưa chút tiền tiêu vặt đi đã.
“Bao nhiêu?”
Không ngờ Lục Thành dứt khoát như vậy, Giang Bằng sững ra một lúc, giơ một ngón tay.
Lục Thành không hỏi lại, cũng không chần chừ, rút ví ra, lấy luôn một tờ mệnh giá lớn nhất đưa cho cậu.
“Đủ xài không?”
“Đủ rồi!”
Trời ơi, đủ lắm rồi ấy chứ!
Mình chỉ xin có 1 tệ, mà anh ta cho hẳn… 10 tệ!
Tên đại ngu ngốc vừa giàu vừa dại này từ đâu chui ra vậy?
“Chị, anh rể, hai người cứ nói chuyện từ từ nhé , em… em có việc đi trước!”
Nói xong, Giang Bằng quay người bỏ chạy, nhanh như trộm, chỉ sợ Lục Thành đổi ý đòi lại tiền.
Toàn bộ vở kịch này rơi vào mắt Giang Mạt Ly chẳng có gì bất thường.
Cô nghĩ Giang Bằng gọi người kia là “anh rể” là vì tưởng Trương Gia Minh muốn cưới mình, còn chuyện đưa tiền chỉ là để nịnh Giang Bằng , em vợ tương lai trước khi rước Giang Tình về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

Hay