[Nói mới nhớ, bảng xếp hạng độ nổi tiếng của “Vô Hạn Nhạc Viên” kỳ lạ quá. Con tôi vừa phát sóng là đã có hơn mười mấy vạn người xem, vậy mà lại xếp sau những người có ít người xem hơn.]
[Chắc chắn có nội tình.]
“Cũng không hẳn là nội tình.”
Độ nổi tiếng trong “Vô Hạn Nhạc Viên” chủ yếu dựa trên số lượng người xem là chạy trốn giả hoặc thợ săn, khán giả thông thường ảnh hưởng rất ít.
Nhưng Dịch Hành không thể nói thẳng ra, chỉ mơ hồ giải thích: “Thuật toán của trò chơi này khác thôi.”
Một dòng bình luận đỏ lướt qua.
[Chỉ cần cậu đặt số điểm tích lũy thấp hơn một chút, số lượng người xem chắc chắn sẽ tăng rất nhanh.]
Tiếp đó xuất hiện vài bình luận màu khác.
[Cuối cùng cũng có người nói ra tiếng lòng của tôi rồi, phòng phát sóng này thật sự đắt quá.]
[Không đặt con số kiểu 9999 rõ ràng là không muốn ai xem, còn lại đặt đắt thế, cậu nghĩ gì vậy?]
[Cậu ấy là người mới, cao nhất chỉ được đặt 100 thôi.]
[Gì cơ? Tôi đã tiêu 100 điểm để xem một buổi phát sóng của người mới? Trời ơi, tôi còn chọn cái đắt nhất, cứ tưởng được xem cao thủ.]
[Tốt nhất đừng để tôi biết cậu đang ở thành phố nào, không thì tôi sẽ bay đến ám sát cậu ngay trong đêm.]
Dịch Hành hơi nhướng mày: “Tôi ở Hải Thành, thấy đắt thì cứ tìm tôi, giao hàng tận nơi, hoàn tiền ngay.”
Trong ấn tượng của Dịch Hành, dù là thợ săn hay chạy trốn giả, tất cả đều rất ngon.
Huyết Chu Ti của Nhện, lá bài của Người Chơi, đạn của An Vô Mộng, còn nấm thì khỏi phải nói, bản thân nó đã là một món ăn.
Cậu rất mong có người đến tìm cậu để đòi hoàn tiền.
[Cậu, cậu đang nói gì vậy?]
[Hoàn tiền là sao cơ?]
Dòng bình luận trắng đồng loạt tỏ ra khó hiểu.
Khán giả thông thường không nhìn thấy bình luận màu, Dịch Hành không thể trả lời họ.
Bỗng cậu nghe thấy một tiếng hét đau đớn.
Là giọng của Người Chơi.
Dịch Hành nhanh chóng bước về phía phát ra âm thanh.
“Đi! Cút ngay! Đã đi theo cái thằng khốn đó rồi thì đừng bao giờ quay về nữa!” Người phụ nữ vung chổi, quyết tâm đuổi Người Chơi ra khỏi làng.
“Thằng khốn nào? Bà đang nói gì vậy? Không, bà là ai?”
Rõ ràng Người Chơi không thường xuyên vận động, thậm chí thể lực còn kém hơn cả người phụ nữ trung niên, chưa chạy được bao lâu đã thở hổn hển.
Người phụ nữ điên càng đuổi càng gần, Người Chơi chạy vội, không chú ý đến con đường gồ ghề dưới chân, giẫm phải một cái hố, trẹo chân suýt ngã xuống đất.
Một bàn tay kéo lấy cô, cây chổi của người phụ nữ điên giơ lên cũng chưa kịp đánh xuống.
Người Chơi ngẩng đầu, thấy Dịch Hành chắn trước mặt mình là lộ ra vẻ mặt như gặp được cứu tinh.
“Dịch con! May quá, con đến rồi.”
“Cô không sao chứ?” Dịch Hành thấy chân của Người Chơi vẫn chưa đạp xuống đất vững vàng, cũng không dám buông tay.
Người Chơi thử nhấc chân, vừa chạm đất đã vội nhấc lên, nhăn nhó lắc đầu: “Không ổn lắm, tôi bị trẹo chân rồi.”
Dịch Hành đành phải đỡ lấy cô, quay lại nhìn người phụ nữ với dáng vẻ điên loạn, trong mắt hiện lên sự nghi hoặc.
Trong ấn tượng của cậu, phó bản chỉ có chạy trốn giả và thợ săn.
Người phụ nữ này vừa gặp đã đuổi đánh Người Chơi, rõ ràng không giống một chạy trốn giả nhưng cũng chẳng giống một thợ săn, bà ta quá yếu, như thể chỉ cần đẩy nhẹ là ngã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)