Làm xong mọi thủ tục, An Vô Mộng mời Dịch Hành ở lại ăn trưa.
Dịch Hành đưa tay đặt lên bụng, cảm nhận được lượng lớn năng lượng chưa được tiêu hóa đành phải từ chối.
“Để khi nào đói tôi sẽ đến.”
“Được thôi, lúc nào cũng hoan nghênh cậu.”
An Vô Mộng lại hỏi: “Tôi dẫn cậu đi tham quan cục quản lý nhé?”
“Để lần khác đi.” Cậu không hứng thú với thứ gì ngoài đồ ăn ở cục quản lý.
An Vô Mộng nhận ra Dịch Hành có ý định rời đi, anh nghĩ đến việc khu dân cư Hải Thành đang tiến hành “khử trùng” bèn đề nghị đưa Dịch Hành về nhà.
Trên đường đi, Dịch Hành thấy một cửa hàng cây cảnh được bao quanh bởi nhiều loại cây xanh, nghĩ đến số bào tử mà mình đã thu thập, nói với An Vô Mộng ngồi ở ghế trước: “Làm phiền anh dừng xe lại một chút.”
An Vô Mộng tấp xe vào lề, thấy Dịch Hành xuống xe vào cửa hàng, chẳng mấy chốc đã ôm một chiếc thùng trồng cây đi ra.
Khi cậu lên xe, An Vô Mộng tò mò hỏi: “Cậu định trồng hoa hay trồng rau ở nhà hả?”
Khu dân cư vẫn đang bị phong tỏa.
An Vô Mộng dẫn Dịch Hành vào trong khu sau đó tạm biệt cậu rồi cùng một người mặc đồng phục viền vàng trên nền đen đi về phía nơi có xác cây nấm.
Dịch Hành một mình trở về nhà, đổ đất dinh dưỡng vào chậu trồng rồi rải hạt giống hành lá lên trên.
Khi cậu phủ lớp đất dinh dưỡng lên trên hạt giống, vài sợi Huyết Chu Ti từ đầu ngón tay cậu luồn ra.
Những tia sáng nhỏ rơi xuống, vài bào tử cùng với hạt giống hành lá được đất vùi lấp.
***
Nấm thích đất ẩm ướt.
Bốn giờ sáng Dịch Hành thức dậy đúng giờ, tưới nước cho những cây hành nhỏ mới nảy mầm trong chậu.
Sau đó cậu lái xe ra ngoài đến cục quản lý.
Trước đây thức ăn đặc biệt mà cậu đã ăn cung cấp đủ năng lượng cho cậu trong một tuần nhưng giờ đây cậu lại cảm nhận được cơn đói quen thuộc.
Tối qua Dịch Hành đã đặc biệt hỏi An Vô Mộng về giờ mở cửa của cục quản lý và nhận được câu trả lời rằng luôn có người túc trực suốt 24 giờ.
Nghe giống như một nhà hàng mở cửa 24 giờ, điều này khiến Dịch Hành rất hài lòng.
Lái xe đến cục quản lý, cảm biến ở cổng tự động nhận diện thân phận của Dịch Hành và cho phép cậu vào.
Dịch Hành bước đến quầy lễ tân, cô bé nhân viên lễ tân đang lim dim gõ bàn phím, thấy cậu là dụi mắt thật mạnh để xua đi cơn buồn ngủ, lập tức đứng dậy, ngước nhìn lên và nói:
“Thao… Ngài Thao Thiết... Xin chào, có gì tôi có thể giúp không?”
Dịch Hành nhìn xung quanh, thấy không có ai khác, đành nhìn về phía cô bé trông như nhân viên trẻ em được thuê làm việc, hỏi: “Cho hỏi nhà hàng ở đâu?”
“Ở tầng 10.” Cô bé có chút căng thẳng hỏi lại: “Ngài Thao Thiết, ngài muốn dùng bữa phải không?”
“Ừ.” Dịch Hành gật đầu.
Sắc mặt cô bé hơi thay đổi: “Nhưng nhà hàng chưa mở cửa, các đầu bếp phải 6 giờ mới bắt đầu làm việc.”
Không ai ngờ rằng sẽ có người đến ăn lúc 4 giờ sáng.
“Vậy à…” Dịch Hành có chút thất vọng.
Cô bé lễ tân vội vàng nói: “Hay là ngài đến phòng nghỉ chờ một chút? Ở đó có nhiều trái cây và đồ ăn nhẹ, ngài có thể ăn lót dạ trước.”
Dịch Hành miễn cưỡng đồng ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



