Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Đăng ký cùng Hà Tư Dĩnh xong, Lâm Tú Lệ không bận tâm nữa. Mục đích của cô là đi cho có, cô không bài xích việc tìm một đối tượng ở buổi liên hoan. Nếu thật sự gặp được người cô vừa ý, thử cũng không tệ. Trong trường không tìm được người chí hướng, phải mở rộng tầm nhìn ra ngoài.
Sau khi các bạn cùng phòng lần lượt trở về, Lâm Tú Lệ lại bị kéo ra tám chuyện một trận. Cô bất đắc dĩ cười: “Trước đây đâu thấy các cậu thích xem náo nhiệt như vậy nhỉ?”
Các bạn cùng phòng cười ha ha, nói là vì trước giờ chưa từng thấy náo nhiệt như chuyện cô và Trịnh Tùng Bách.
Lần đầu tiên trong đời đấy. Việc Lâm Tú Lệ vào phòng y tế vì say nắng còn có thể chấp nhận được, nhưng Trịnh Tùng Bách là tự đưa mình vào bệnh viện, ai mà không kinh ngạc?
Lâm Tú Lệ lập tức tha thứ cho bọn họ vì Trịnh Tùng Bách nằm viện, ít nhất ba tháng mới khỏi, đúng là chuyện tốt trời ban.
Đang nói cười, cô gái phòng bên đi vào, cau mày nói: “Tớ vừa từ giáo viên chủ nhiệm nghe được tin, nói là phân công công việc của khóa bọn mình có thể sẽ bị trì hoãn.”
“Hả?” Tất cả như bị điểm huyệt, vội hỏi chuyện cụ thể. Việc liên quan công việc, ai không lo?
Cô gái an ủi: “Nhiều đơn vị còn chưa chỉnh đốn xong, nên phía bọn mình bị chậm. Mọi người đừng quá lo, nhà nước nhất định sẽ phân công việc cho sinh viên đại học, chúng ta cứ chờ phân phối là được.”
Lâm Tú Lệ gật đầu. Khóa của bọn họ đúng là bị trì hoãn vài tháng, nhưng rồi sẽ có nơi làm việc.
“Không biết tương lai bọn mình sẽ bị phân đi đâu?” Hà Tư Dĩnh bắt đầu mơ tưởng.
Câu nói ấy lập tức khơi dậy hứng thú của mọi người, đây là chuyện cả đời.
“Lâm Tú Lệ, cậu đoán cậu sẽ bị phân đến đâu?” Hà Tư Dĩnh quay sang hỏi.
Lâm Tú Lệ mỉm cười: “Cậu đoán xem?”
Hà Tư Dĩnh đoán, nhắc đến rất nhiều đơn vị, dựa theo nơi khóa trên từng được phân về: “Tớ nói nhiều như thế, kiểu gì cũng trúng một.”
“Đợi khi có kết quả rồi so.” Lâm Tú Lệ nói vậy chứ trong lòng cô đã biết, cô sẽ tới báo xã số một.
“Được.” Hà Tư Dĩnh bỗng nhỏ giọng: “Tớ hy vọng lúc đó tớ có thể được phân vào đơn vị tốt, ít nhất đừng xa nhà quá.”
Lâm Tú Lệ nhìn cô bạn, ý vị sâu xa: “Thành tích của cậu không tệ, biết đâu được phân vào nhà máy quốc doanh lớn.”
Hà Tư Dĩnh chắp tay, cười: “Mong lời cậu thành sự thật.”
Chuyện phân công công việc cho sinh viên tốt nghiệp bị trì hoãn nhanh chóng trở thành chủ đề được quan tâm nhất trong khuôn viên trường.
Lâm Tú Lệ thở phào một hơi, cuối cùng không còn ai đột nhiên nhảy ra giữa đường hỏi chuyện cô và Trịnh Tùng Bách nữa.
Lâm Tú Lệ chớp chớp mắt. Trong tiểu thuyết không hề có tình tiết này. Là chuyện này vốn không xảy ra? Hay đã xảy ra nhưng không được viết vào? Hoặc là vì hiện thực đã có biến đổi dẫn đến sự khác biệt?
Nghi vấn hơi nhiều, Lâm Tú Lệ không tự làm mình rối. Nghĩ nhiều vô ích. Tiểu thuyết chỉ có thể làm tham khảo, cô không dựa vào nó để giới hạn cuộc đời mình.
Từ lúc cô dứt khoát từ chối thư tình của Trịnh Tùng Bách, cô đã bước lên một con đường sáng lạn hơn. Hiện thực phải do chính cô nắm lấy.
Cuộc đời của cô, cô là chủ nhân.
Chỉ trong vài giây, toàn thân Lâm Tú Lệ thả lỏng. Cô mỉm cười: “Thầy nói đi ạ.”
Giáo sư Vương gật đầu: “Tú Lệ, thầy rất xem trọng tương lai của em. Em thông minh lại cầu tiến, chăm chỉ nỗ lực. Chỉ hai điểm ấy thôi đã rất thích hợp để tiếp tục đi sâu vào học thuật. Em có dự định học nghiên cứu sinh không? Với thành tích hiện tại, em hoàn toàn có thể ở lại trường. Tương lai có thể giảng dạy tại trường đại học, tiếp tục nghiên cứu văn học và lịch sử mà em yêu thích.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)