Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Hà Tư Dĩnh: “Cậu nói vậy, tớ cũng thấy thế.”
Dù Từ Hữu Mai không hề thể hiện ra, toàn thân cậu ấy đều mang một cảm giác căng chặt của người muốn thoát đi, giống như một con diều đã đứt dây, gió thổi tới đâu thì bay tới đó, rơi xuống cũng chẳng sao.
Buổi chiều, Lâm Tú Lệ ở trường, mang theo ít hành lý đã thu dọn sẵn, vốn định đem về nhà trước.
Thứ hai tới lấy bằng tốt nghiệp cô không cần ở lại luôn trong ký túc nhưng ở lại chờ phân công việc sẽ tiện hơn. Trong phòng vẫn còn nhiều đồ.
Có đối tượng đúng là có lợi, vừa ra cổng trường thấy Cố Lăng Vân, Lâm Tú Lệ lập tức giao hành lý cho anh, cười híp mắt:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

