Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cuộc Sống Theo Quân Những Năm 60 Chương 27: Đôi Tách Uống Trà Một Đồng

Cài Đặt

Chương 27: Đôi Tách Uống Trà Một Đồng

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

“Không lâu.” Thực tế là ba tiếng.

Cô nheo mắt, trêu: “Ánh mắt anh sắc quá. Lính dưới quyền có sợ anh không?”

Anh hiểu ý thật ngay tức khắc: “Không. Tôi nghiêm khi huấn luyện để họ mạnh lên. Những lúc bình thường, chúng tôi là anh em. Có thể giao mạng sống cho nhau.”

Ẩn ý rõ ràng. Cô nghe ra.

“Phản ứng nhanh thật.” Lâm Tú Lệ cười.

“Cảm ơn.”

“Đi dạo chứ?”

“Đi.”

Xưởng Lưu Ly đông nghịt. Hai người đi sát nhau theo dòng người. Một đứa trẻ bất ngờ lao tới. Lâm Tú Lệ đang nhìn món đồ nhỏ trên quầy nên không tránh kịp.

Cô bị kéo mạnh sang một bên. Đứa trẻ tông vào mấy người rồi biến mất, để lại tiếng la hét.

Cố Lăng Vân buông tay ngay: “Không sao chứ?”

“Không sao.” Lòng bàn tay cô vẫn nóng ran.

“Cảm ơn.”

Anh bước tới quầy hàng lúc nãy, lấy hai chiếc tách trà nhỏ đúng thứ cô nhìn chăm chú.

“Thích cái này?”

“Sao anh biết?”

“Em nhìn không rời mắt.”

Cô lặng đi vài giây.

“Ừ. Em vừa nhìn nó.”

“Thích thì mua.”

Anh định lấy tiền nhưng dừng lại, đặt tách vào tay cô: “Cầm lấy.”

Cô ôm lấy hai chiếc tách, liếc anh, bất chợt nói: “Em mang tiền không đủ. Cho em mượn nhé?”

Thực ra Lâm Tú Lệ đang nói dối, túi cô đầy tiền. Cố Lăng Vân biết mà không vạch trần.

“Được.” Anh trả tiền.

Ông chủ sạp định chém đẹp, vừa nhìn vào ánh mắt sắc lạnh ấy liền run lẩy bẩy: “Một… một đồng thôi.”

Lâm Tú Lệ kinh ngạc: “Một đồng?”

Ông chủ sạp vội vàng gật đầu, nhận tờ tiền Cố Lăng Vân đưa, cười nịnh hệt như tiễn thần tài.

Lâm Tú Lệ liếc ông ấy, thầm nghĩ: Thấy chưa, không chỉ cô cảm thấy anh đáng sợ. Người bình thường khó chịu nổi ánh mắt sắc lạnh của đồng chí Cố.

Lâm Tú Lệ bật cười: “Vậy chắc anh không bao giờ bị chủ quầy chặt chém rồi.”

“Cũng tốt. Anh rất tiết kiệm.” Giọng anh nghiêm túc đến mức khiến câu đùa cũng trở nên thẳng thắn quá mức.

Lâm Tú Lệ nhìn anh, khóe mắt cong cong. Cô kiễng nhẹ mũi chân, như lấy thêm dũng khí, rồi nói: “Anh Cố, lúc nãy em nói dối. Thật ra em có mang tiền.”

Cô lấy một đồng từ túi ra, đưa trước mặt anh. “Trả lại anh.”

Lông mày Cố Lăng Vân nhíu nhanh. Anh nhìn cô, thấp giọng: “Không cần.” Thay đổi đột ngột của cô khiến anh không đoán được ý cô. Anh càng không muốn nhận tờ tiền ấy. Trong mắt anh lóe lên ý phản cảm không rõ rệt.

“Anh cầm đi, nếu không, tiếp theo chúng ta bắt đầu thế nào?” Lâm Tú Lệ nhìn anh, đôi mắt sáng trong, môi mím nhưng cười rực rỡ.

Cố Lăng Vân khựng người. Anh cúi nhìn cô, trái tim như bị ai đó đập mạnh một cú. Tỉnh táo lại thì tay anh đã tự động đưa ra đón lấy tờ tiền.

“Đồng chí Lâm Tú Lệ, em đồng ý làm đối tượng với anh?” Cố Lăng Vân hỏi thẳng thừng, ánh mắt đen nóng rực dán lên cô.

Lâm Tú Lệ bị nhìn đến mất tự nhiên, lần này cô không né tránh. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, gật đầu rất đàng hoàng: “Đúng vậy. Nếu anh đồng ý, từ bây giờ chúng ta là đối tượng.”

“Anh đồng ý!” Anh gần như bật ra ngay lập tức, giọng mạnh mẽ như tuyên thệ.

Lâm Tú Lệ giật mình, chớp mấy cái thật nhanh. Sao nghe giống đang trả lời lời cầu hôn vậy?

Cố Lăng Vân kích động đến mức tháo cả mũ quân nhân xuống, ánh mắt rực lửa, không còn chút nào che giấu. Thẳng thắn, nóng bỏng, danh chính ngôn thuận.

“Tú Lệ, hôm nay anh về nộp đơn xin kết hôn.” Cố Lăng Vân rất nghiêm túc.

Lâm Tú Lệ tròn mắt, chắc chắn anh không nói đùa. Cô vội vàng lắc đầu: “Nhanh quá!”

“Nhanh sao?” Cố Lăng Vân thật lòng không hiểu. “Chúng ta đã gặp nhau bốn lần. Đồng ý làm đối tượng là bước đầu để tiến tới kết hôn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc