Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Lâm Tú Lệ ngắt lời: “Chị dâu cả, giám đốc là giám đốc, con trai giám đốc là con trai giám đốc. Cho dù em có gả vào nhà giám đốc thì chị nói rồi đấy, đâu biến em thành giám đốc được.”
Chị dâu cả sững người: “Em định làm giám đốc thật à?”
Lâm Tú Lệ cười nhạt: “Em có muốn cũng không được. Giống như chị có muốn nghĩ cũng vô ích.”
Chị dâu cả nghẹn họng. Ngốc thế nào cũng hiểu đây là đang từ chối. Cô vẫn không cam lòng, tiếp tục lải nhải:
Lâm Tú Lệ nhìn, biết chị thật sự nghĩ như vậy, khiến cô nghẹn tới khó chịu. Cảm giác buồn nôn không tả nổi dâng lên.
Cô phun ra luôn: “Nếu tốt như vậy, chị dâu cả gả đi.”
“Cậu ấy để mắt đến chị, chị gả lâu rồi! Giờ chị gả cho anh cả em, có Hổ Đầu rồi. Người ta đâu nhìn trúng chị, người ta thích loại con gái đẹp và giỏi như em.” Chị dâu cả nói vô cùng chân thành.
Lâm Tú Lệ càng lúc càng thấy không nói nổi với chị. Đầu óc hai người căn bản không chung đường.
Cô lạnh mặt: “Chị không cần lo. Em không đồng ý.”
Chị dâu cả thấy cô lạnh như băng, theo bản năng co cổ: “Không đồng ý thì thôi, nhưng bỏ qua mối tốt này, sau này em hối hận cũng đừng trách chị…”
Lâm Tú Lệ quay người đi thẳng, cắt đứt lời lải nhải giữa chừng khiến ngực chị dâu cả nghẹn cứng. Cô ôm Hổ Đầu vào lòng lầm bầm, còn thằng bé cầm que gỗ tự chơi, bên tai là tiếng ong ong quen thuộc.
Chị dâu cả dễ đối phó. Chỉ cần Lâm Tú Lệ nói thẳng, chị ta không dám làm quá. Người khác trong nhà không nuông chiều, chịu thiệt chỉ có anh cả và Hổ Đầu.
“Chị, chị dâu hai không thấy đâu nữa, không biết ra ngoài làm gì rồi.” Lâm Tiếu Phỉ nhắc nhở.
Lâm Tú Lệ xoa trán. Chị dâu cả phiền nhưng chưa đến mức quá đáng, còn chị dâu hai mới thật sự khó chịu. Trước kia cô nhịn, bây giờ cô không nhịn nữa.
“Chị muốn ra ngoài tránh một lát không?” Lâm Tiếu Phỉ hỏi.
Lâm Tú Lệ lắc đầu: “Tránh được một lúc tránh không được cả đời. Hôm nay giải quyết một lần luôn.”
Chị dâu hai đúng là người không có chừng mực, lời còn chưa nói đã mời con trai giám đốc cung tiêu xã tới cửa.
“Tú Lệ, mau ra đây xem ai đến này?”
Lâm Tú Lệ không trốn trong phòng, nghe tiếng gọi của chị dâu hai liền bước ra nói: “Chị dâu hai có khách đến chơi à?”
Ánh mắt cô nhẹ quét qua người phía sau chị dâu hai, hoàn toàn bỏ qua người đàn ông đang trợn mắt nhìn cô đến đỏ cả mắt, như thể chẳng phát hiện điều gì, chỉ coi thật sự là khách chị dâu hai mời đến chơi.
Chị dâu hai lập tức lúng túng, tránh né quay đầu nhìn người phía sau, lại khó xử nhìn Lâm Tú Lệ, hạ giọng nói: “Tú Lệ, em thông minh như vậy, chắc chắn biết chị mời người đến đây làm gì. Em giúp chị một lần đi, được không?”
“Chị dâu hai không nói rõ, sao em biết chị mời khách đến để làm gì. Em đâu phải con giun trong bụng chị.”
Lâm Tú Lệ cười hờ hững, không tiếp lời.
Chị dâu hai cắn răng, ánh mắt cầu khẩn nhìn Lâm Tú lệ: “Tú Lệ, không phải em làm khó chị sao. Chị mời người đến nhà rồi, người trong sân đều nhìn vào nhà mình, không thể đuổi người ta đi được, như thế mất mặt lắm.”
Lâm Tú Lệ cố ý không thuận theo, nói thẳng: “Khách là do chị dâu hai mang về, dĩ nhiên chị tự sắp xếp. Liên quan gì đến em. Mất mặt là chị mất mặt.”
Chị dâu hai dậm chân, liếc người phía sau, gượng cười, kéo Lâm Tú Lệ ra góc nhỏ, hạ giọng nói thẳng: “Tú Lệ, chị đưa đồng chí Lưu Đại Dũng đến đây là muốn sắp xếp cho em xem mắt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)