Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cuộc Sống Theo Quân Những Năm 60 Chương 14: Lần Gặp Đầu Tiên

Cài Đặt

Chương 14: Lần Gặp Đầu Tiên

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

“Tú Lệ, cậu làm sao thế? Không khỏe à? Sao mặt cậu khó coi thế?” Hà Tư Dĩnh lo lắng hỏi.

Lâm Tú Lệ lắc đầu: “Không, tớ chỉ… chợt nghĩ đến vài chuyện thôi.”

Hà Tư Dĩnh nhìn cô bạn, bỗng bật cười: “Cậu đang nghĩ đến đồng chí Cố chứ gì?”

Lâm Tú Lệ im lặng: “Không.”

“…”

Lâm Tú Lệ giải thích thế nào Hà Tư Dĩnh cũng không nghe, đã quyết tin rằng ngoài đồng chí Cố thì chẳng ai khiến Tú Lệ mất tập trung như vậy được.

Lâm Tú Lệ chỉ còn cách xóa sạch những suy nghĩ về đồ ăn trong đầu, cứ tiếp tục nghĩ tới bữa ăn thật sự nuốt không nổi nữa.

Hai người đã hẹn năm giờ chiều gặp nhau ở cổng Đại học Sư phạm Bắc Kinh. Thời gian trong trường của Lâm Tú Lệ khá linh hoạt, còn Cố Lăng Vân đang học nâng cao trong quân đội, việc ra vào khá thuận tiện.

Lâm Tú Lệ đến sớm vài phút, Cố Lăng Vân đã đứng chờ từ trước. Anh mặc quân phục chỉnh tề, đứng ngay trước cổng trường, khí thế xa cách không ai dám lại gần. Người qua lại đều vô thức né sang một bên.

Nhìn cảnh ấy, khóe môi Lâm Tú Lệ không hiểu sao khẽ cong lên, vừa cong một chút, ánh mắt đen sắc bén của Cố Lăng Vân đã khóa chặt lên người cô. Dù cách dòng người qua lại, đôi mắt ấy như sáng hẳn lên.

Lâm Tú Lệ ngượng ngùng đưa tay che miệng, mong rằng Cố Lăng Vân không thấy nụ cười của cô.

Cố Lăng Vân sải bước dài tiến lại. Lâm Tú Lệ không đứng yên, cất bước đi về phía anh. Hai người rất nhanh đã gặp nhau.

Cố Lăng Vân tháo mũ, cúi đầu nói: “Đồng chí Lâm, anh đến đón em.”

Lâm Tú Lệ ngẩng đầu nhẹ mỉm cười: “Đồng chí Cố, chúng ta đi công viên?”

Cố Lăng Vân nhìn cô gật đầu, ánh mắt lướt quanh người xung quanh: “Đi thôi.”

Lâm Tú Lệ cùng anh rời khỏi cổng trường, hướng về phía công viên. Ngay khi họ vừa đi, đám sinh viên ngoài cổng lập tức xôn xao, tin tức về nhân vật nổi tiếng trong trường, Lâm Tú Lệ, lại có diễn biến mới rồi.

Lâm Tú Lệ không để ý tiếng xì xầm ăn dưa phía sau mình khi rời đi, tai Cố Lăng Vân lại rất thính, nghe thấy không ít. Điều đó khiến anh không kìm được nghiêng đầu nhìn người đang sóng vai đi cạnh, nói: “Các bạn cùng trường của em thật là… sôi nổi.”

“Hả?” Lâm Tú Lệ ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm nhau. Cô cong môi cười, nhớ lại chuyện trước đây bị bạn học lạ mặt chặn đường hóng chuyện, gật đầu đồng tình: “Đúng vậy, có mấy người hơi quá sôi nổi.”

Nhưng ai mà chẳng có lòng tò mò thích hống chuyện chứ? Lâm Tú Lệ chấp nhận rất thoải mái, cô cũng thích “ăn dưa” lắm.

Cô đã đồng ý thử tiếp xúc với Cố Lăng Vân, chưa từng nghĩ sẽ qua loa đối phó. Cô rất nghiêm túc, vì vậy không chờ đợi bị động mà chủ động hỏi: “Đồng chí Cố, lúc rảnh anh thường làm gì?”

Cố Lăng Vân nhìn đôi mắt cong cong như trăng non của cô, hơi khựng lại, không nỡ rời mắt. Anh trả lời: “Đọc sách, chơi bóng rổ.”

Lâm Tú Lệ nhướng mày, cười tươi: “Còn gì nữa không?”

Cố Lăng Vân nghiêm túc đáp: “Đấu luyện với chiến hữu.”

Đấu luyện? Cách nói thật văn nhã.

Lâm Tú Lệ bật cười, lại hỏi: “Các anh thường xuyên đấu luyện à?”

“Ừ.” Cố Lăng Vân bổ sung thêm câu rất bình thản: “Thường thì anh thắng.”

Lâm Tú Lệ khẽ ho một tiếng, cô không cố ý cười đâu, thật sự vậy, nhưng vẫn nhịn không nổi, ngay cả giọng nói cũng mang theo ý cười: “Anh lợi hại thật.”

Cố Lăng Vân thản nhiên nhận khen ngợi, còn nói: “Lần sau dẫn em đi xem.”

Lâm Tú Lệ nhìn anh một cái, gật đầu: “Nếu có cơ hội.”

Cố Lăng Vân nhìn cô thật sâu, không nhắc lại chuyện đó nữa, mà chuyển hướng hỏi: “Đồng chí Lâm, khi không có tiết học em thường làm gì?”

“Đến thư viện học và đọc sách, thỉnh thoảng ra sân thể thao đánh bóng bàn.” Nói xong, Lâm Tú Lệ bật cười. “Hình như chúng ta có khá nhiều sở thích giống nhau.”

Cố Lăng Vân nói thẳng không do dự: “Chúng ta hợp nhau.”

Hai người trò chuyện rất tự nhiên, hoàn toàn không xuất hiện sự lúng túng mà Lâm Tú Lệ đã lo trước đó. Không chỉ không cạn đề tài, mà ngược lại rất thoải mái. Điều này khiến cô bất ngờ, trừ người nhà, cô chưa từng nói chuyện với một nam đồng chí thoải mái như vậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc