Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Kiểu đàn ông cô thích không phải mẫu mạnh mẽ mang áp lực như Cố Lăng Vân, mà là kiểu thư sinh ôn hòa, nho nhã.
Dù từng nhìn nhầm Trịnh Tùng Bách, kẻ bề ngoài nho nhã trong giả dối song cô vẫn tin trên đời chắc chắn có người quân tử trong ngoài như một.
Đúng lúc ấy, nhạc khiêu vũ vang lên. Cố Lăng Vân đưa tay ra, mời: “Đồng chí Lâm, chúng ta khiêu vũ chứ?”
Lâm Tú Lệ khẽ chớp mắt, đặt tay mình vào tay anh. Da cô mềm mịn, chạm vào bàn tay đầy vết bai sạn thô ráp kia khiến cảm giác rõ rệt đến bất ngờ.
Cô cúi nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau. Cố Lăng Vân chỉ khẽ đỡ lấy tay cô chứ không siết lại. Trên mu bàn tay anh là những vết sẹo lớn nhỏ chằng chịt, dấu tích của thương tích đã liền da.
Cô im lặng giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt. Đây là quân nhân bảo vệ Tổ quốc.
Dù định từ chối anh, cũng không cần thiết phải căng thẳng như vậy. Anh hoàn toàn xứng đáng được tôn trọng.
Cô nghiêm túc mỉm cười: “Được, đồng chí Cố.”
Trong mắt Cố Lăng Vân lướt qua một tia kinh ngạc.
Anh lập tức nhận ra sự thay đổi trong thái độ của cô và đó là thay đổi tốt.
Không biết vì sao, song anh là quân nhân, phải tiến công, tất nhiên anh sẽ không bỏ qua cơ hội.
Hai người bước vào sàn nhảy như bao cặp nam nữ khác. Cả hai đều biết nhảy, trai tuấn gái đẹp, vừa vặn thành một đôi khiến người khác phải khen ngợi.
Việc nam nữ khiêu vũ vốn không có gì đáng kinh ngạc, đám chiến hữu của Cố Lăng Vân lại trợn tròn mắt.
Họ tận mắt nhìn anh xác định mục tiêu, đi thẳng đến cô gái xinh đẹp nhất, nhanh gọn tự giới thiệu, sau đó kiên quyết bám sát bên cạnh không rời, rót trà nói chuyện, rồi kéo lên sàn nhảy.
Một đám chiến hữu chỉ biết ôm đầu kêu trời, người vừa sống chết nói không muốn tham gia buổi liên hoan, bây giờ lại là người hăng hái nhất!
“Chậc, lão Cố vừa bảo chẳng có ý tìm đối tượng. Tôi xem anh ta chỉ hận không thể kéo người ta đi kết hôn ngay bây giờ luôn kia kìa!”
Đám chiến hữu cười rộ rồi tản ra tự đi tìm bạn nhảy. Giờ Cố Lăng Vân có mục tiêu, bọn họ không thể chậm chân.
Nhảy được nửa bài, Lâm Tú Lệ cảm thấy không tệ, Cố Lăng Vân là bạn nhảy rất ổn. Khi anh chuyển chủ đề sang bản thân và bắt đầu giới thiệu, dù đó là trình tự bình thường, da đầu cô trở nên tê dại.
“… Nhà tôi có bốn anh chị em, tôi đứng thứ ba, trên có hai anh, dưới có một em gái. Năm nay tôi 21 tuổi, sắp tốt nghiệp đại học…” Lâm Tú Lệ nói càng lúc càng nhỏ, trừng mắt nhìn Cố Lăng Vân, trong đáy mắt sáng trong dấy lên một tia lửa nhỏ.
Người đàn ông này thật biết dẫn dắt câu chuyện. Rõ ràng cô đã chuẩn bị tinh thần từ chối, vậy mà miệng lại bắt đầu giới thiệu bản thân, chẳng phải tình cảnh này y như đang xem mắt hay sao?
Quả thực vậy, cô đăng ký tham gia liên hoan vốn là để tìm đối tượng, nào khác gì xem mắt. Chỉ tiếc đối tượng trước mắt hoàn toàn không nằm trong dự đoán của cô.
âm Tú Lệ không phải người do dự, đạo hạnh của Cố Lăng Vân cao hơn cô quá nhiều.
Bề ngoài anh mang vẻ chính trực, thực chất khôn khéo vô cùng. Cô tìm mãi không thấy khe hở để mở lời từ chối, Cố Lăng Vân tuyệt đối không cho cô cơ hội.
Hai người liền một mạch nhảy liền ba bài, gần như không rời nhau lấy một bước. Khi Lâm Tú Lệ bắt đầu mệt và định xin nghỉ, Cố Lăng Vân đã đi trước một bước, chủ động rời khỏi sàn nhảy.
Lâm Tú Lệ lại nhìn anh đầy kinh ngạc, xen lẫn chút bực bội, giác quan của người này rất nhạy bén, sao lại không nhìn ra ý cự tuyệt của cô?
Cô nhất định phải nói rõ ràng, không kéo dài, không lừa gạt, nói thẳng là được.
Cô còn chưa kịp mở miệng, Cố Lăng Vân đã đi trước một lần nữa.
Cố Lăng Vân nghiêm túc nhìn cô, nói rành mạch: “Đồng chí Lâm, cô có muốn thử trở thành đồng chí cách mạng cùng tiến bộ với tôi không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)