Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cuộc Sống Ngọt Ngào ở Đại Viện Thập Niên 70 Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Cô nói với Tống Sương Giáng về chuyện muốn lên đơn vị bộ đội. Buổi trưa có Ôn Minh Chinh ở đó, cô không tiện nói.

Bà không hề ngạc nhiên mà còn rất vui mừng, nói: “Con đáng lẽ phải đi từ sớm rồi. Không thì cũng phải về ở chung với bố mẹ chồng con chứ, cứ dắt díu hai đứa ở nhà mãi sao được. Nếu không phải vì con là giáo viên tiểu học, người trong đội sản xuất đã xì xào bàn tán rồi.”

“Đợt này Hàn Thừa đi làm nhiệm vụ lâu thật đấy, sau này cũng sẽ như vậy sao con?” Bà hỏi.

Bà là cán bộ, giác ngộ cao nên hiểu được sự vất vả trong công tác của quân nhân, nhưng vẫn nghi ngờ tình cảm vợ chồng son không tốt.

Hàn Thừa đi lâu như vậy mà không về thăm nhà, có lẽ là đang cố ý trốn tránh Tống Dữu.

Suy cho cùng, ngày trước Hàn Thừa bị cha mẹ ép cưới Tống Dữu.

“Hàn Thừa nói sau này sẽ không đi lâu như vậy nữa đâu ạ.” Tống Dữu nói.

Nghe Tống Dữu nói vậy, Tống Sương Giáng mới yên tâm phần nào.

“Con muốn mang theo những gì, mẹ chuẩn bị cho.” Tống Sương Giáng nói.

Hai mẹ con vừa uống sữa bò, vừa bàn bạc chuyện lên đơn vị. Họ quyết định chuẩn bị đồ đạc trước, chờ Hàn Thừa đồng ý sẽ gửi chăn bông và những thứ cần thiết đi trước.

Tối đến trước khi đi ngủ, Tống Dữu lấy cuốn “Mười vạn câu hỏi vì sao” ra đọc cho hai đứa trẻ nghe, chúng rất thích.

“Mẹ ơi, có phải chó đều tiến hóa từ sói không ạ?” Đôi mắt to của Mao Đậu sáng lấp lánh.

Tống Dữu trả lời: “Đúng rồi con.”

“Thảo nào chó và sói trông giống nhau thế.” Đậu Bao nói.

Bọn trẻ mới chỉ nhìn thấy chó cỏ và chó săn, trông chúng đều giống sói.

Biết thêm được kiến thức mới, hai đứa trẻ hài lòng đi ngủ.

Tống Dữu nằm trên giường đất mãi không ngủ được, trong đầu cứ suy nghĩ về cốt truyện trong sách.

Thậm chí, cô còn đọc được cả phần bình luận của cuốn sách đó.

Bình luận nói rằng những tiểu thuyết về mẹ kế kiểu này, thường sẽ nuôi rất nhiều con, sẽ có con nuôi.

Đứa con được nhận nuôi không chỉ tương lai sẽ trở thành một nhân vật lớn, mà chắc chắn cũng không phải người tầm thường, sẽ có gia thế bất phàm. Bởi vì ơn dưỡng dục, người nhà của đứa trẻ sẽ trở thành chỗ dựa và mạng lưới quan hệ cho nam nữ chính.

Tống Dữu nghĩ cuốn tiểu thuyết này chính là như vậy, nhà họ Hàn là một trong những chỗ dựa của nam nữ chính.

Cô cảm thấy mình và Hàn Thừa đều chỉ là những nhân vật công cụ.

Ngoài việc cung cấp cho nữ chính hai đứa con, cô còn là nhân vật đối lập để làm nổi bật sự dịu dàng, hiền huệ, biết cách nuôi dạy con của nữ chính.

Trong sách viết rằng cô nuôi con không tốt, Đậu Bao thì ốm yếu. Cô cũng không dạy dỗ con cái cẩn thận, đến khi chúng đi học tiểu học trong khu quân đội thì thua kém bạn bè một trời một vực. Mãi sau này, nhờ có nữ chính mà thành tích của hai đứa mới theo kịp được.

Mà Tống Dữu đúng là chưa từng dạy hai đứa trẻ viết chữ hay học toán, nhưng cô cảm thấy những thứ đó sớm muộn gì cũng học được, không cần phải vội.

Sách còn viết tình cảm giữa cô và Hàn Thừa không tốt. Không lâu sau Hàn Thừa sẽ về thăm nhà, và quá trình chung sống của hai người cũng không vui vẻ.

Thậm chí cái chết đuối của cô cũng là do cô tự chuốc lấy. Người khác đã bảo cô không cần tham gia cứu viện, nhưng cô cứ nhất quyết đi, cuối cùng bị chết đuối.

Trong sách cũng không hề có chi tiết Hàn Thừa khắc dòng chữ “Tình yêu duy nhất của đời tôi” lên bia mộ.

Có lẽ bởi vì Hàn Thừa cũng có suy nghĩ riêng của mình, không hề vô tình với cô như trong sách đã viết.

Cô cảm thấy cuốn sách này hoàn toàn thiên vị nữ chính, còn những phần viết về mình đều là bịa đặt.

Cô quyết định không quan tâm đến nội dung trong sách nữa, chỉ cần sống tốt cuộc sống của mình là được.

Mấy ngày chờ thư hồi âm của Hàn Thừa, Tống Dữu cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm.

Trường tiểu học xã nơi cô dạy có một lớp mẫu giáo, thường nhận trẻ đủ năm tuổi vào học một năm rồi lên tiểu học.

Cô cho Mao Đậu bốn tuổi và Đậu Bao ba tuổi cùng vào lớp mẫu giáo đó, mỗi ngày cùng cô đến trường và tan học.

Không chờ được thư của Hàn Thừa, nhưng lại nhận được điện báo của anh, trên đó chỉ có hai chữ: “Gọi điện.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc