"Mao Đậu." Tống Dữu cười tủm tỉm gọi.
Thân hình nhỏ bé của chú khỉ bùn cứng đờ. Cậu bé dừng lại, quay người, vừa cười một cái là bùn trên mặt rơi lả tả.
"Đậu Bao, em là đồ phản bội! Anh đã bảo em phải giữ chân mẹ lại cơ mà?" Mao Đậu rất bất mãn.
Thằng nhóc này cũng lắm mưu mẹo ghê.
"Anh không ngoan." Đậu Bao bĩu môi nói.
Rõ ràng cùng lên núi chơi, Đậu Bao ngoài đôi giày dính bùn ra thì quần áo vẫn khá sạch sẽ, còn Mao Đậu thì như vừa lăn một vòng trong vũng bùn.
Hai anh em tạo thành một sự đối lập rõ rệt. Đậu Bao trông văn nhã, sạch sẽ, có dáng vẻ của một tiểu công tử thư sinh thời xưa. Còn Mao Đậu đích thị là một cậu nhóc nghịch ngợm.
"Trời vừa mưa xong mà còn lên núi chơi." Tống Dữu trách yêu.
"Con muốn bắt thỏ ạ." Mao Đậu nói.
Cậu bé cứ ngỡ mình sắp bị ăn đòn, không ngờ Tống Dữu lại bế bổng cậu lên.
"Mẹ ơi, quần áo con bẩn lắm, đừng để bẩn áo mẹ." Mao Đậu cười hì hì nói.
Mao Đậu vừa được tự do liền co giò chạy vào sân, Đậu Bao cũng vội vàng chạy theo.
Sau khi hai đứa rửa mặt mũi, chân tay sạch sẽ và thay quần áo xong, Tống Dữu nói: "Hai đứa ra khu nhà của thanh niên trí thức gọi chú Ôn đến ăn trưa nhé, mẹ có chuyện muốn nói với chú ấy."
Đêm qua trời mưa to, hồ chứa hôm nay chắc chắn sẽ không thi công. Bình thường tất cả những người tham gia xây hồ đều phải mang cơm theo hoặc nấu ăn tại công trường, không ai về nhà ăn cơm. Vì vậy, chắc chắn sẽ không tìm thấy Ôn Minh Chinh ở khu nhà của thanh niên trí thức.
Nhưng Tống Dữu đoán hôm nay anh sẽ ở đó.
Mao Đậu mừng rỡ vì thoát được một trận đòn: "Vâng ạ! Chúng con đi ngay đây mẹ."
Tống Dữu nghĩ rằng Ôn Minh Chinh chưa chắc đã chịu đến nhà ăn cơm trưa. Dù sao thời buổi này, trừ những người cố tình đến nhà người khác ăn chực, không ai lại đến nhà người khác vào giờ cơm.
Cô định dặn dò thêm hai câu, nhưng hai đứa đã chạy mất dạng.
Chưa đầy mười phút sau, Ôn Minh Chinh vội vã bước vào sân, lo lắng hỏi: "Thím bị bệnh ạ? Đã đến trạm y tế thôn xem chưa?"
Hai đứa nhóc lẽo đẽo theo sau, Đậu Bao lớn tiếng gọi: "Mẹ ơi, chúng con gọi được chú Ôn đến rồi ạ."
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Ôn Minh Chinh, Tống Dữu trách yêu: "Hai đứa này lại nói bậy! Không tìm được cái cớ nào khác à? Để bà ngoại biết được thì ăn đòn cả hai."
Mao Đậu rất đắc ý: "Mẹ ơi, không nói thế làm sao gọi được chú Ôn đi ngay ạ."
Tống Dữu quay sang Ôn Minh Chinh, cười nói: "Mẹ tôi không sao cả. Tôi gọi anh qua ăn bữa trưa, tiện thể có chuyện về hồ chứa muốn hỏi anh."
Trong thời kỳ Chiến tranh Giải phóng, quê hương của Tống Dữu cũng là một trong những chiến trường chiến đấu. Cha của Ôn Minh Chinh bị thương và đã được Tống Sương Giáng cứu giúp.
Năm 1969, trước khi bị hạ phóng xuống nông thôn ông đã đoán trước được tình hình và sắp xếp cho Ôn Minh Chinh đến đội sản xuất Hưởng Thủy, nơi Tống Sương Giáng đang ở, để làm thanh niên trí thức.
Ôn Minh Chinh vừa tốt nghiệp đại học ở tuổi hai mươi ngay trước khi về nông thôn. Cha anh nghĩ đội sản xuất Hưởng Thủy có dân tình thuần phác, lại có cố nhân ở đó nên có thể chiếu cố cho con trai mình.
Vì đúng chuyên ngành, Ôn Minh Chinh được giao làm kỹ sư phụ trách xây dựng hồ chứa. Anh đã nhiều lần nói rằng sườn núi của đội sản xuất Hưởng Thủy không thích hợp để xây hồ, một khi có mưa lớn sẽ gây ra lũ bùn và sạt lở đất. Tuy nhiên, ý kiến của anh không được coi trọng, và dự án vẫn được hoàn thành đúng kế hoạch.
Sau khi hồ chứa bị vỡ đập gây thương vong, hai nhân vật nhỏ phải gánh tội thay: một là Ôn Minh Chinh, người còn lại là cậu của Tống Dữu - Tống Kinh Trập. Ông là đội trưởng đội sản xuất Hưởng Thủy kiêm tổ trưởng tổ sản xuất xây dựng hồ chứa. Cả hai đều bị đưa đi cải tạo lao động.
Tống Dữu thì qua đời trong lúc tham gia cứu hộ.
Gia đình xảy ra biến cố lớn như vậy, Tống Sương Giáng đau lòng quá độ, khóc đến mù cả hai mắt.
"Là chuyện hồ chứa à. Cô cứ hỏi đi." Ôn Minh Chinh nói.
Lúc này, vì lo lắng cho việc xây dựng hồ chứa, đôi mày của Ôn Minh Chinh nhuốm một nỗi ưu tư.
"Chú Ôn, mặt chú đỏ lên rồi kìa." Đậu Bao nói.
Tống Dữu mím môi cười, thằng nhóc này đúng là không biết lựa lời.
Mao Đậu nói: "Tại mẹ chúng ta xinh quá đó, chú Ôn không tự nhiên nên mới đỏ mặt. Có người nói chuyện với mẹ mình còn lắp bắp nữa cơ."
Tống Dữu vỗ nhẹ vào đầu Mao Đậu: "Đang nói chuyện nghiêm túc đấy, hai đứa mau đi giặt quần áo đi."
Ôn Minh Chinh lúng túng đưa tay sờ mặt, cười gượng.
Tống Dữu quả thực quá xinh đẹp. Giữa đám đông, cô luôn nổi bật như vậy, khiến người ta không thể không chú ý. Mỗi lần nói chuyện với cô, anh đều bất giác đỏ mặt.
Tống Dữu lấy một chiếc ghế đẩu, bảo anh ngồi xuống rồi nói: "Anh cho rằng ngọn núi của chúng ta không thích hợp để xây hồ chứa, đúng không?"
Vẻ mặt của Ôn Minh Chinh hiện rõ sự lo lắng không thể che giấu: "Đúng vậy, vị trí xây hồ chắc chắn có vấn đề. Tôi đã đề xuất với ban chỉ huy xây dựng hồ chứa mấy lần rồi, nhưng không ai nghe tôi cả."
"Vậy anh có thể nói chi tiết cho tôi nghe được không?" Tống Dữu nói.
Cô vừa chuẩn bị bữa trưa, vừa lắng nghe Ôn Minh Chinh nói, dần dần nắm được tình hình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
