Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cuộc Sống Ngọt Ngào ở Đại Viện Thập Niên 70 Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Thái độ trước và sau khi cưới của cô không giống nhau, Tống Dữu dường như không hài lòng lắm với anh. Nếu nói sau khi đăng ký kết hôn hai người có gì khác biệt, đó chính là đã có quan hệ thể xác.

Tống Dữu không lẽ không hài lòng về phương diện đó của anh chứ?

Nghĩ đến đây, Hàn Thừa cảm giác như có một tia sét nhỏ lóe lên trong đầu.

Lúc này, anh nghe cô nói: “Vậy đi ngủ sớm đi anh.”

“Ừm, em chắc mệt rồi, ngủ đi.”

Cảm giác cả nhà chen chúc ngủ cùng nhau cũng không tệ, Tống Dữu cảm thấy khoảng trống trong lòng mình đã được lấp đầy, rất vững chãi, rất an tâm.

Cảm giác vững chãi này khi ở quê một mình dắt con cô hoàn toàn không thể cảm nhận được.

Cô thực sự quá mệt, chưa đầy vài phút đã ngủ say.

Hàn Thừa nghe tiếng hít thở đều đều của cô, cũng nhanh chóng thiếp đi.

Đêm đó, thân nhiệt ấm áp của Hàn Thừa khiến Tống Dữu ngủ vô cùng ngon giấc. Buổi sáng, cô bị tiếng cười đùa của hai đứa trẻ đánh thức.

“Mẹ ơi, ba đi nhà ăn mua cơm rồi.” Mao Đậu nói.

Tống Dữu ném quần áo của hai đứa qua, nói: “Mau mặc quần áo vào đi, đừng để bị cảm.”

Hai đứa trẻ chậm rãi mặc áo bông, quần bông.

Tống Dữu không có ý định giúp chúng vội, cô nhanh nhẹn mặc xong quần áo của mình, đợi đến khi chúng mặc xong mới cài khuy áo giúp.

Sau đó, cô nhanh chóng gấp chăn lại, tự mình xuống giường rồi nói với hai con: “Ra rửa mặt đánh răng nào.”

Ra đến sân, Tống Dữu đổ nước ấm vào cốc đánh răng cho hai đứa, xắn tay áo chúng lên rồi bảo chúng đánh răng. Ba mẹ con đang rửa mặt thì Hàn Thừa xách một chiếc cặp lồng cơm vào sân.

Anh nói: “Rửa mặt xong thì ra ăn cơm, có quẩy và sữa đậu nành đấy, nhà ăn bên này không thường làm đâu.”

Đợi Tống Dữu rửa mặt xong vào phòng khách, cô thấy cơm đã được bày sẵn trên bàn, gồm sữa đậu nành, quẩy và bốn quả trứng gà do Hàn Thừa luộc.

Hàn Thừa không có trong phòng khách, cô liền vào phòng ngủ, thấy anh đang gấp lại chăn.

Động tác của anh nhanh gọn, dứt khoát. Tống Dữu chỉ cảm thấy hoa cả mắt, chiếc chăn đã được gấp lại vuông vức như một miếng đậu phụ được cắt bằng dao, các đường nét thẳng tắp, bốn góc nhọn hoắt.

Trông vô cùng ngăn nắp, dễ chịu.

Hàn Thừa quay đầu lại, thấy Tống Dữu đang mím môi cười, liền hỏi: “Em cười cái gì thế?”

“Hiệu suất của anh cao thật đấy.” Tống Dữu cười khúc khích.

Anh không chỉ gấp chăn hiệu suất cao mà ngay cả hiệu suất sinh con cũng rất cao. Sau khi cưới, họ chỉ gặp nhau hai lần. Lần đầu tiên là lúc kết hôn, họ ở bên nhau chưa đầy mười ngày đã có Mao Đậu.

Lần thứ hai là khi Tống Dữu lên đơn vị thăm anh, khi đó cô vốn cũng định ở lại theo quân, ở chung hơn mười ngày thì có Đậu Bao.

Hàn Thừa từ trên giường bước xuống. Mặc dù vợ anh đang cười, nhưng trực giác mách bảo anh rằng lời nói này của Tống Dữu không phải là lời khen.

Hai đứa trẻ đã rửa mặt xong và vào nhà. Tống Dữu lau khô nước trên thái dương và bên tai của Đậu Bao rồi gọi chúng ra ăn sáng.

Ở quê, chúng gần như không bao giờ được ăn quẩy và sữa đậu nành.

Đậu tương năng suất thấp, mọi người thà ăn đậu phụ chứ không nỡ uống sữa đậu nành. Quẩy thì lại càng không tiện làm ở nhà, cũng không có nhiều dầu để dùng như vậy.

Chỉ có ra tiệm ăn mới có những món này.

Không chỉ Tống Dữu cảm thấy mới mẻ, mà Mao Đậu và Đậu Bao lại càng ăn rất ngon lành.

Hàn Thừa sợ ba mẹ con ăn không đủ no nên đã mua bảy chiếc quẩy.

Tuy nhiên, Tống Dữu lo chúng ăn nhiều đồ dầu mỡ sẽ bị tiêu chảy nên không cho ăn nhiều.

“Ở chỗ ba thích thật đấy.” Đậu Bao hài lòng xoa cái bụng tròn vo, nói: “Có đồ ăn ngon.”

Mao Đậu cũng cảm thấy nơi này cũng tạm được.

Tống Dữu lau miệng cho từng đứa, cười nói: “Ở quê con cũng đâu có ăn ít đồ ngon.”

Còn thừa lại hai chiếc quẩy rưỡi, để dành cho bữa tối. Gần đây Hàn Thừa bận rộn chỉ huy bộ đội, ăn cơm xong liền đi vào doanh trại. Tống Dữu dọn dẹp bát đũa rồi bắt đầu thu dọn nhà cửa.

Hàn Thừa không xin nghỉ được, chủ nhật phòng hộ tịch cũng không làm việc. Anh lo Tống Dữu một mình chân ướt chân ráo, không làm xong thủ tục nhập hộ khẩu được, nên đã nhờ Cao Quân đi cùng cô.

Cao Quân lái một chiếc xe jeep đến, nói: “Chị dâu, phó đoàn trưởng Hàn nói chị có thiếu thứ gì thì mua luôn một thể.”

Hàn Thừa đã chuẩn bị các loại đồ dùng sinh hoạt, nhưng nếu đã có xe tiện chở đồ, lại thêm các loại tem phiếu trong tay, Tống Dữu chắc chắn sẽ muốn đi mua sắm một chuyến.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc