Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cuộc Sống Ngọt Ngào ở Đại Viện Thập Niên 70 Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Hàn Thừa không muốn ở cùng Tống Dữu, bèn nói: “Em ở nhà nhé, anh ra ngoài có chút việc, chiều tối bố mẹ anh sẽ về.”

Anh vừa xoay người đi được hai bước, Tống Dữu đã đuổi kịp, níu lấy vạt áo anh nói: “Anh Hàn Thừa, em không ở nhà anh một mình đâu. Anh muốn đi đâu, cho em đi cùng với.”

Giọng nói vừa nhẹ nhàng lại vừa kiên quyết.

Nhưng Hàn Thừa vẫn nổi hết cả da gà, sến quá đi mất.

Nếu là người khác dùng cái giọng điệu ngọt xớt này gọi anh là anh trai, anh đã sớm mất kiên nhẫn rồi. Nhưng đối mặt với Tống Dữu, anh hoàn toàn không thể hung dữ nổi.

Hàn Thừa nhìn những ngón tay thon dài đang níu chặt vạt áo mình, không nỡ bỏ Tống Dữu ở nhà một mình, đành phải mang cô đi cùng.

Lý Thanh Phương sinh ba người con trai, vẫn luôn muốn có một cô con gái nên khi nhìn thấy Tống Dữu thì vô cùng yêu thích, liền giữ cô ở lại.

“Ông Hàn này, con bé Tống Dữu ngoan quá, lại còn xinh xắn nữa chứ. Ông xem mắt hai mí, mắt to này, hai vợ chồng mình mà có được cô con gái như vậy thì tốt biết mấy.” Lý Thanh Phương nói.

Bà véo má Tống Dữu nói: “Con bé này sao mà xinh thế không biết. Tống Sương Giáng thật khéo sinh, chỉ là gầy quá. Sau này dì ngày nào cũng nấu đồ ngon cho con, con thích ăn gì? Có thích uống sữa bò không?”

Bà vừa nói vừa tết cho Tống Dữu một bím tóc xinh xắn, quên bẵng cả chuyện bắt Hàn Thừa chuyển trường.

Hàn Thừa liếc nhìn Tống Dữu một cái, cô bé đúng là rất ngoan, nhưng xinh đẹp thì anh không thấy vậy. Dù sao Tống Dữu cũng gầy gò, suy dinh dưỡng, tóc vừa mỏng lại vừa vàng hoe.

Hàn Thừa nhíu mày, Lý Kiến Châu là em họ của anh, anh ghét nhất là nghe đến cái tên này, liền nói: “Được rồi, con sẽ đưa Tống Dữu đi.”

Chỉ cần không bắt anh chuyển trường, không nhắc đến Lý Kiến Châu, anh chấp nhận hết.

Thế là nửa kỳ nghỉ hè đó, Tống Dữu trở thành cái đuôi nhỏ của Hàn Thừa.

Đi đến đâu, Hàn Thừa cũng phải giới thiệu: “Đây là em gái họ hàng của tôi.”

“Em gái cậu ngoan thật, trông xinh xắn quá.”

Hàn Thừa nhìn cô bé gầy gò, cao chưa đến ngực mình trước mặt: “…”

Mùa hè năm đó, vì có sự xuất hiện của Tống Dữu, cả nhà họ Hàn đều vui vẻ hơn hẳn.

Lý Thanh Phương không muốn Hàn Thừa sau khi tốt nghiệp sẽ đi chỉ huy bộ đội. Bà muốn anh chuyển sang học viện quân sự kỹ thuật, hoặc dứt khoát chuyển sang một trường đại học bình thường.

Nhưng từ khi Tống Dữu đến, bà dồn hết sự chú ý vào cô bé, không còn nhắc đến chuyện chuyển trường của Hàn Thừa nữa.

Sau này, Tống Dữu trở thành khách quen của nhà họ Hàn. Nếu không phải Tống Sương Giáng chỉ có một cô con gái này, Lý Thanh Phương đã muốn nhận cô làm con gái nuôi, giữ cô lại ở thủ đô.

Tống Dữu nhớ rất rõ hình ảnh Hàn Thừa đèo cô trên chiếc xe đạp, len lỏi qua khắp các con phố lớn ngõ hẻm của thủ đô. Cả hai đều mặc áo trắng quần xanh, tràn đầy sức sống thanh xuân.

Cơn gió do xe chạy nhanh lùa vào chiếc áo sơ mi trắng của cô, trong gió thoảng đến tiếng chuông xe đạp và cả giọng nói của anh.

“Dữu Nhi, có ăn kẹo hồ lô không?”

“Ăn ạ, mua hai que đi anh.”

“Anh không thích ăn, mua cho em thôi.”

“Vậy hai chúng ta cùng ăn.”

Dữu Nhi, Dữu Nhi.

Tống Dữu nghe thấy Hàn Thừa gọi mình trong mơ.

Mở mắt ra mới nhận ra đó là một giấc mơ, trời đã sáng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc