Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cuộc Sống Ngọt Ngào ở Đại Viện Thập Niên 70 Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Mẹ Điền Cáp kéo một chiếc ghế ra, dùng tay áo lau qua rồi bảo Tống Dữu ngồi, lại rót cho cô một cốc nước, vừa làm vừa phàn nàn: “Cháu nói xem có phải Điền Cáp nhà bác bị ma ám rồi không. Có người giới thiệu cho nó một nhân viên của cục điện lực, bác thấy cậu thanh niên đó sáng sủa lắm chính nó cũng thấy không tệ. Thế mà vừa gặp Thẩm Ái Quốc là nó liền đổi ý, cứ nhất quyết đòi đi làm mẹ kế cho người ta.”

Thấy bà lo lắng như vậy, Tống Dữu liền thuận miệng nói: “Thẩm Ái Quốc là cán bộ quân đội, sau này còn tiếp tục thăng tiến, Điền Cáp có thể đi theo hưởng phúc mà.”

Mẹ Điền Cáp xoa xoa tay, thở dài một hơi: “Đúng là chưa làm mẹ chưa biết nuôi con khó nhọc, mẹ kế đâu có dễ làm như vậy, chỉ toàn là khổ sức mà chẳng được lòng ai. Một hai đứa trẻ đã đành, đây lại còn ba đứa. Vừa cưới xong đã phải đi làm người hầu, phục vụ cả nhà bốn người họ. Cháu với Điền Cáp thân thiết như vậy, có thể giúp bác khuyên nó đừng đâm đầu vào hố lửa được không? Cậu thanh niên ở cục điện lực không phải tốt lắm sao? Có điểm nào kém cạnh doanh trưởng Thẩm chứ.”

Tống Dữu thầm nghĩ, bạn bè gì chứ.

Với thái độ đó của Điền Cáp, ai thèm làm bạn với cô ta?

Hơn nữa, chuyện của nữ chính, có cần người khác phải bận tâm sao!

Tống Dữu nói: “Bác gái, con cháu có phúc của con cháu, đây là lựa chọn của chính Điền Cáp. Cô ấy có ăn có học, có văn hóa, chắc chắn có suy tính của riêng mình. Nếu không khuyên được thì bác cứ yên tâm đi ạ.”

Mẹ Điền Cáp lo sốt vó: “Nó như bị bỏ bùa rồi, một lòng một dạ đi làm mẹ kế cho người ta, sau này có ngày nó phải nếm mùi đau khổ.”

Trước mặt người ngoài, mẹ Điền Cáp luôn tỏ ra “tôi đặc biệt hài lòng với cuộc hôn nhân này, mọi người cứ ghen tị đi”, nhưng bây giờ lại không ngừng than khổ.

Tống Dữu kịp thời ngắt lời, kết thúc cuộc trò chuyện rồi cáo từ mẹ Điền Cáp, sau đó đạp xe về hướng xã Hưởng Thủy.

Gió xuân thổi lướt qua mặt, vừa đạp xe, Tống Dữu vừa nghĩ đến một chuyện sâu xa hơn. Nếu Điền Cáp biết hồ chứa nước sẽ vỡ đập và đã sắp xếp cho bố mẹ rút lui từ trước, vậy thì cô ta cũng biết chuyện Tống Dữu sẽ qua đời trong đợt cứu trợ.

Là bạn bè, dù không nói thẳng ra thì cũng nên ám chỉ cho cô biết.

Nhưng cô ta không những không nhắc đến chuyện này, mà còn châm chọc mỉa mai cô.

Nếu đặt mình vào vị trí của cô ta, Tống Dữu nhất định sẽ làm mọi cách để giúp bạn mình tránh được tai họa.

Tại sao Điền Cáp lại đưa ra lựa chọn như vậy?

Theo những gì cô thấy trong mơ, Điền Cáp có ơn dưỡng dục với Mao Đậu và Đậu Bao, nhưng Hàn Thừa đã trả phí nuôi dưỡng, thuê người giúp việc, lại còn thăng chức cho Thẩm Ái Quốc, cũng đã làm rất nhiều. Hai đứa trẻ sau này cũng đã làm tròn chữ hiếu, không nhất thiết phải kéo dài đến tận đời này.

Từ nay, tình bạn giữa cô và Điền Cáp chấm dứt.

Chạng vạng, Ôn Minh Chinh ghé qua, anh rất phấn khởi: “Sau này tôi sẽ là tổng kỹ sư của công trình hồ chứa nước, tôi sẽ có tiếng nói. Hồ chứa sẽ phải chọn lại địa điểm mới, địa điểm cũ sẽ được lấp đi. Tống Dữu, tôi thực sự rất vui, không thể ngờ có ngày ý kiến của mình lại được coi trọng.”

Tống Dữu cười nói: “Vậy thì tôi yên tâm rồi. Tôi tin vào năng lực của anh, công trình hồ chứa nước nhất định sẽ rất thuận lợi.”

Ôn Minh Chinh làm tổng kỹ sư, lời nói có trọng lượng, Tống Dữu tin rằng hồ chứa nước chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện vỡ đập nữa.

Nguy hiểm đã được giải trừ, cô cảm thấy nhẹ nhõm cả người.

Anh đưa qua một gói đồ, nói: “Đây là vải bác cả của tôi gửi đến. Lần này cảm ơn em rể rất nhiều, cô lấy vải may quần áo cho hai đứa nhỏ mặc đi.”

Tống Dữu nhìn xấp vải sợi tổng hợp màu xanh lam dày cộm trên tay anh, dĩ nhiên không chịu nhận, cô nói: “Anh giữ lại mà may quần áo dùng đi.”

Ôn Minh Chinh nói quần áo của mình đủ mặc rồi, và nhất quyết muốn tặng.

Tống Dữu nghĩ đến tình cảm của anh và Tống Sương Giáng thân thiết như mẹ con, nên cũng không khách sáo nữa, nhận lấy xấp vải.

Bây giờ Tống Dữu chỉ chờ người của Hàn Thừa đến đón ba mẹ con. Cô nhẩm tính xấp vải Ôn Minh Chinh cho có thể may được năm chiếc quần: cho cô, hai đứa trẻ, Tống Sương Giáng và Ôn Minh Chinh, mỗi người một chiếc.

Mấy ngày nay ngoài việc thu dọn đồ đạc, cô chỉ tập trung vào việc may quần.

Hàn Thừa suy tính vấn đề rất chu đáo. Người anh cử đến đón ba mẹ con Tống Dữu tên là Cao Quân, trước đây chỉ là một trung đội trưởng, bây giờ đã là đại đội trưởng.

Tống Dữu đã gặp anh mấy năm trước khi lên đơn vị thăm chồng, vì là người quen nên cô mới yên tâm đi theo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc