Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cuộc Sống Ngọt Ngào ở Đại Viện Thập Niên 70 Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Năm 1972, mùa xuân. Ánh hoàng hôn vàng ấm áp trải dài trên mặt đất.

Trường tiểu học ở nông thôn tan học chưa đến năm giờ, lúc này trời vẫn còn sáng rõ. Tống Dữu thấy học sinh trong lớp đã về gần hết, liền đi đến cửa lớp mẫu giáo tìm Mao Đậu và Đậu Bao. Hai cậu nhóc đang ngồi xổm trên đất chơi đập vỏ hộp diêm với mấy bạn nam khác.

"Về thôi." Tống Dữu gọi hai đứa.

Mao Đậu đứng dậy, tay nhỏ cầm một xấp vỏ hộp diêm, đắc ý nói: "Đợi đến thứ Hai, tớ sẽ thắng hết chỗ vỏ hộp diêm của các cậu."

Đậu Bao thì điềm đạm và nho nhã hơn, khóe môi cong lên thành một vòng cung xinh xắn, ngọt ngào gọi "Mẹ ơi".

Thấy tay hai đứa dính đầy đất, Tống Dữu lại dẫn chúng vào lớp học, dùng gáo múc nước rửa tay cho chúng rồi mới dắt cả hai đi về phía cổng trường.

Đến nhà để xe gần cổng, Tống Dữu mở khóa, dắt chiếc xe đạp ra, cùng hai con rời khỏi trường.

"Cô Tống, có phiếu chuyển tiền và bưu kiện của cô này." Anh Lý, người giao thư quen thuộc, gọi cô.

Tống Dữu nhận hai tờ phiếu để ký, anh Lý cười nói: "Cô Tống sướng thật đấy, bố mẹ chồng thì toàn gửi đồ ăn cho cô, còn chồng thì lúc nào cũng gửi tiền về."

Tống Dữu ký xong, cảm ơn anh Lý: "Làm phiền anh quá."

Bưu điện vẫn chưa đóng cửa, Tống Dữu liền lên xe, đèo hai con ra bưu điện trên thị trấn, trước tiên nhận một trăm đồng tiền gửi, sau đó lấy bưu kiện do bố mẹ chồng gửi tới.

Gói hàng rất nặng, Mao Đậu háo hức nói: "Mẹ ơi, mau xem ông bà nội gửi cho chúng ta cái gì đi?"

Tống Dữu đưa tay búng nhẹ vào chóp mũi của cậu bé: "Lại thèm kẹo rồi chứ gì."

Cô cởi sợi dây gai trên chiếc túi dứa, bên trong có mười cân gạo, hai hộp sữa mạch nha và vài loại kẹo.

Tống Dữu lấy hai viên kẹo lạc giòn đưa cho hai đứa.

Mao Đậu chìa bàn tay nhỏ xíu ra: "Còn của bà ngoại nữa ạ."

"Con cũng muốn cho bà ngoại." Đậu Bao nói.

Tống Dữu lại đưa thêm cho mỗi đứa một viên, nhưng hai cậu nhóc vẫn chưa hài lòng: "Mẹ ơi, mẹ vẫn chưa có."

Cô đành phải ăn một viên, sau đó bóc vỏ kẹo của hai đứa rồi đút vào miệng chúng.

Tống Dữu lại bế Đậu Bao lên, để cậu bé ngồi ngay ngắn trên gióng ngang của xe đạp, hai tay vịn vào ghi đông, rồi nói: "Ngồi vững cả rồi nhé, chúng ta về nhà thôi."

Tống Dữu đạp xe trên con đường làng, Đậu Bao lắc chiếc chuông xe đạp kêu lanh lảnh, làm lũ chim sẻ ven đường giật mình bay vút lên từ trong bụi cỏ khô.

Lúc này cũng là giờ tan làm của đội sản xuất, các xã viên đi thành từng nhóm năm ba người trên đường. Nhưng hôm nay, tâm trạng của họ có vẻ phấn chấn lạ thường, hình như đang có chuyện gì đó hay ho để bàn tán.

Cuộc sống vốn tẻ nhạt, nên Tống Dữu rất có hứng thú với đủ mọi chuyện phiếm, cô liền đi chậm lại, dỏng tai lên nghe ngóng.

"Nghe nói con gái thứ ba nhà ông Điền tìm được một người đã qua một đời vợ. Người đàn ông đó đã ba mươi tuổi rồi, con trai lớn đã tám tuổi, vừa cưới về đã phải làm mẹ kế người ta."

"Mẹ cô ta tức chết đi được, tự dưng lại vội vã đi làm mẹ kế cho ba đứa nhỏ."

"Người đàn ông đó ở đội sản xuất Thổ Truân, người ta mới ba mươi tuổi đã là tiểu đoàn trưởng chức to trong quân đội đấy. Có biết bao nhiêu cô gái chưa chồng tranh nhau theo đuổi, Điền Cáp gả qua đó là để hưởng phúc đấy."

Nghe một lúc, Tống Dữu đã hiểu ra. Thì ra hôm nay Điền Cáp đi xem mắt, đối phương là một tiểu đoàn trưởng đã ly hôn và có ba đứa con. Nghe nói hai bên đều rất hài lòng, Điền Cáp sắp sửa lên đơn vị bộ đội sống cùng chồng.

Tống Dữu cũng quen người đàn ông đó, anh ta cùng đơn vị với Hàn Thừa, là cấp dưới của Hàn Thừa. Trước đây khi về thăm nhà, anh ta từng mang đồ giúp, còn dẫn cả vợ con đến nhà cô chơi.

Điền Cáp và Tống Dữu là bạn học từ thời cấp hai đến cấp ba. Ở vùng nông thôn của họ, số nữ sinh học được lên tới cấp ba rất ít, nên mối quan hệ của cả hai vẫn luôn khá tốt.

Giống như các xã viên khác, Tống Dữu cũng không thể hiểu nổi tại sao Điền Cáp lại muốn lấy một người đàn ông đã ly hôn và có tới ba đứa con. Điều kiện của Điền Cáp không tệ, tìm một đối tượng có công việc ổn định ở huyện không khó. Mặc dù người đàn ông kia có chức vụ không thấp trong quân đội, nhưng dù sao cũng là người đã ly hôn lại còn có ba đứa con riêng, có cô gái chưa chồng nào lại muốn tìm một người như vậy chứ!

Đang mải suy nghĩ, cô bỗng chạm mặt Điền Cáp.

Đối phương mặc một chiếc váy hoa bằng vải đắc-rông, cũng đang đi xe đạp. Tống Dữu lắc chuông xe, cả hai cùng dừng lại.

Trông Điền Cáp vô cùng phấn chấn, nhưng khi nhìn thấy Tống Dữu, trong mắt cô vẫn thoáng qua một nét kinh ngạc đầy ngưỡng mộ.

Cùng là những cô gái lớn lên ở nông thôn, nhưng Tống Dữu lại sở hữu một vẻ ngoài xinh đẹp, làn da trắng nõn, mái tóc đen bóng mượt mà. Không chỉ có ngoại hình khiến người khác phải ghen tị, cô còn tìm được một đối tượng mà người thường khó lòng với tới.

"Xem mắt thành công rồi à?" Tống Dữu hỏi.

"Đúng vậy, chắc cậu cũng nghe rồi nhỉ, tôi sắp lên đơn vị sống cùng anh ấy rồi." Đối phương trông rất vui vẻ, khóe miệng gần như kéo đến tận mang tai.

Chỉ là, Tống Dữu cảm thấy biểu cảm của Điền Cáp có chút kỳ lạ. Rõ ràng là bạn thân của mình, nhưng khi gặp mặt lại không hề tỏ ra nhiệt tình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc