Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mùi vị này không phải là khó ăn, nhưng lại có một cảm giác kỳ lạ, như thể có mùi rác vô hình đâu đây.
Ban đầu, Vân Thủy Nguyệt còn nghi ngờ liệu có phải nhà hàng này không vệ sinh hay không.
Nhưng rất nhanh sau đó, miếng thức ăn vừa cho vào miệng, cô cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo và đè nén.
Khi năng lượng ấy xâm nhập cơ thể, cô lập tức nhạy bén nhận ra cảm giác khó chịu đang lan tỏa khắp nơi.
Thậm chí cô còn có thể cảm nhận được - trong thân thể này, cũng đã tồn tại sẵn không ít loại năng lượng quái dị tương tự.
Kết hợp với ký ức của nguyên chủ, Vân Thủy Nguyệt dần hiểu ra: thứ năng lượng khiến người ta ghê tởm này, chính là loại “ô nhiễm phóng xạ” tràn lan khắp tinh tế.
Chỉ là nền văn minh tinh tế dường như từng trải qua một giai đoạn đứt gãy lịch sử, nên chẳng ai biết rõ nguồn gốc của những ô nhiễm đó - chúng đến từ đâu, bắt đầu từ khi nào.
Người ta chỉ biết rằng chúng vẫn luôn tồn tại, làm ô nhiễm nguồn nước, đất đai, động thực vật, thậm chí cả người thú!
Chỉ có “Thầy thanh lọc” - một nghề cực kỳ hiếm trong tinh hệ - mới có thể làm chậm lại quá trình ô nhiễm, nhưng cũng chỉ là làm chậm mà thôi.
Nói cách khác, nếu không có Thầy thanh lọc, thì nước không thể uống trực tiếp, đất không thể trồng trọt, động thực vật tồn tại trong môi trường tự nhiên đều là những sinh vật bị buộc phải biến dị trong môi trường ô nhiễm nặng nề.
Còn cuộc sống hàng ngày của người thú bình thường - chủ yếu là dựa vào “dung dịch dinh dưỡng” để kéo dài sinh mạng.
Khác biệt duy nhất là: loại rẻ thì khó uống, loại đắt thì có vị như các loại thạch trái cây.
Mức độ ô nhiễm của nước và thực phẩm được chia từ 0 đến 100.
Dưới 20: ô nhiễm nhẹ - thường là sản phẩm do các quý tộc thuê Thầy thanh lọc chăm sóc riêng, hầu như không bán trên thị trường.
Từ 20 - 40: ô nhiễm trung bình - giá cao, nhưng người thú có tiền vẫn có thể mua được.
Thực phẩm loại này đa phần đến từ các hành tinh nông nghiệp lớn.
Ngoài ra, một phần khác là do chính phủ Đế quốc phát hành “hạt giống thanh lọc” để người dân tự trồng - tuy nhiên giá đắt, sản lượng và chất lượng thì hên xui.
Từ 40 - 60: ô nhiễm cao - không khuyến khích ăn, nhưng nếu cố ăn thì chưa chết ngay.
Đa phần là cây trồng thất bại từ hạt giống thanh lọc, hoặc sinh vật hoang dã hiếm có, ô nhiễm không quá nặng nên vẫn bán được giá cao.
Trên 60: ô nhiễm nghiêm trọng - ăn vào chẳng khác nào tự tử.
Đây là loại hoàn toàn sinh trưởng ngoài tự nhiên, chỉ cần bị trầy xước một chút thôi, với người thú đã là mức ô nhiễm cực kỳ nguy hiểm, cần tiêm thuốc thanh lọc ngay và tìm Thầy thanh lọc chữa trị.
Ngoài ra, năng lượng ô nhiễm còn có thể xâm nhập qua ăn, uống, tiếp xúc hàng ngày, thậm chí là qua hô hấp.
Khi năng lượng ô nhiễm trong cơ thể đạt đến một ngưỡng nhất định, người thú sẽ bị tổn thương tinh thần, mất lý trí, nặng hơn thì gen sụp đổ - dẫn đến cái chết!
Nghe nói, việc ăn thực phẩm tự nhiên lâu dài có thể giúp làm giảm tích tụ năng lượng ô nhiễm trong cơ thể.
Đáng tiếc là, Vân Thủy Nguyệt không hiểu gì về cái gọi là “sức mạnh tinh thần” của người thú, cũng chẳng rõ “dinh dưỡng từ thực phẩm tự nhiên” rốt cuộc là bổ dưỡng kiểu gì.
Cô chỉ biết rằng, đĩa thịt nướng mật ong trước mặt mình - mùi vị rõ ràng có chút “rác rưởi” - chỉ số ô nhiễm là 23, vậy mà một phần nhỏ như thế lại được bán với giá hai vạn tinh tệ!
Để khiến hai vạn tinh tệ này không trở nên quá khó nuốt, Vân Thủy Nguyệt khởi động dị năng, thử thanh lọc miếng thịt nướng.
Là người mạnh số một mạt thế, Vân Thủy Nguyệt đồng thời sở hữu bốn loại dị năng: Thủy, Mộc, Trị liệu và Tinh thần.
Hệ Thủy có thể sinh thủy, hệ Mộc thúc đẩy sinh trưởng, thanh lọc là năng lực dẫn ra sau khi Trị liệu thăng cấp.
Còn về hệ Tinh thần - Vân Thủy Nguyệt nghi ngờ rằng trung tâm kiểm định đã nhầm lẫn, chứ năng lực của cô rõ ràng vượt xa cái gọi là “thiên phú tinh thần”.
Trong thời mạt thế, dị năng nhiều vô kể, ngoài virus zombie ra, cô từng trị liệu vô số loại độc tố, lời nguyền và những trạng thái kỳ quái khó gọi tên.
Lần “kỳ quái” nhất là khi cô từng thử trị liệu ... cảm cúm cho một đứa trẻ trong khu ổ chuột!
Vì thế, chút thịt nướng mật ong này - chỉ là muỗi.
Mỗi tội là sau khi xuyên không, sức mạnh dị năng của cô đã yếu đi không ít.
May thay, sau khi “xử lí” sạch sẽ đĩa thịt nướng mật ong này, phần lớn dị năng từng bị tiêu hao của cô lại từ từ hồi phục lên khoảng 80%.
Cảm giác thật dễ chịu, như một luồng năng lượng ấm áp chảy khắp bốn chi, toàn thân, đồng thời còn loại bỏ được không ít năng lượng ô nhiễm còn sót lại trong cơ thể.
Có vẻ như, thực phẩm tự nhiên đối với cơ thể của người thú không gian thật sự rất có ích.
Ăn xong, Vân Thủy Nguyệt lại sắm cho mình một “nút không gian”.
Một khoang chứa 100 mét khối, giảm giá chỉ còn 800.000 tinh tệ.
Trước khi Chiến Vô Nhai chuyển tiền, Vân Thủy Nguyệt thật sự hận nguyên chủ của mình bất tài: cô hai nhà họ Vân mà đến cả một nút không gian cũng không có.
Sau khi Chiến Vô Nhai chuyển tiền xong, Vân Thủy Nguyệt dễ dàng rinh về một “em” trong tay!
Chiến Vô Nhai thật là người tốt!
Tất nhiên, ngoài nút không gian, cô còn muốn mua tàu vũ trụ, phi thuyền, pháo laser… đủ loại vũ khí tối tân.
Vũ khí đặt riêng thì ít nhất cũng phải vài trăm ngàn trở lên…
Vân Thủy Nguyệt nhìn dãy số dài dằng dặc trong cửa sổ trưng bày, chỉ biết thầm nhủ trong lòng:
“Các con yêu quý của mẹ ơi, đợi mẹ một chút, khi mẹ làm ra thật nhiều tiền, sẽ mang các con về nhà ngay thôi…”
———
Tối hôm đó, đúng 8 giờ, Vân Thủy Nguyệt lên tàu vũ trụ.
Đi qua cổng VIP, ở phòng tiêu chuẩn sang trọng, hưởng trọn một phòng khách - phòng ngủ - phòng tắm riêng, kèm theo cả boong riêng.
Dành cho những khách VIP quyền quý, trải nghiệm vũ trụ bí ẩn, chiêm ngưỡng bầu trời bao la đầy sao!
Nghe thì hay, ở thì cũng tốt, nhưng dĩ nhiên giá cũng “tuyệt vời” không kém.
Hai ngày, mất 200.000!
Khi xác nhận mua, Vân Thủy Nguyệt còn thấy rất mới mẻ.
Bản thân cô trước đây hầu như chưa từng ra ngoài, càng chưa từng ngồi tàu vũ trụ.
Lần đầu tiên trải nghiệm, tất nhiên phải hưởng thụ thật đã!
Kết quả…
Phòng tiêu chuẩn sang trọng 200.000, diện tích chưa đầy 40 mét vuông.
Cái gọi là boong riêng, hóa ra là phải chia sẻ với một phòng tiêu chuẩn khác.
Phòng tắm có bồn, nhưng khi mở vòi nước, Vân Thủy Nguyệt ngay lập tức cảm nhận được năng lượng ô nhiễm nặng nề.
Thế thì tắm làm sao nổi, dù là vòi sen cũng khiến cô cảm thấy áp lực.
Còn đồ ăn thì càng khỏi nói, ngay khi tàu vừa khởi hành, các người thú phục vụ đã mang tới bữa nhẹ.
Một đĩa trái cây, một chiếc bánh ngọt nhỏ, và một chai đồ uống không rõ tên.
Vân Thủy Nguyệt đắn đo một hồi, cuối cùng cũng nếm thử chiếc bánh nhỏ.
Kết quả, suýt nữa thì… ngất vì vị kinh khủng, mùi tanh nồng cứ xuyên thẳng lên não.
Dùng “máy quét” quét thử, đúng thật, mức ô nhiễm là 38.
“Cái này đúng thật là không chịu nổi mà!”
Vân Thủy Nguyệt thất thần ngồi xuống sofa, sử dụng dị năng, tự tạo ra một ly “năng lượng thủy”.
Cẩn thận dùng máy quét quét thử, hây hây, mức ô nhiễm: 0!
Quả nhiên là cô, thiên tài nhỏ trong lĩnh vực dị năng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


