Mị buồn cười, con bé này gặp ai cũng khoe tài bắt thỏ của mình, nàng lắc đầu nói với Ngu: “Người bị dọa sợ chắc chỉ có mình ta thôi.”
Ngu phì cười, đến bên cạnh nhặt một hòn đá vừa tay tới giúp nàng đóng cọc gỗ, hỏi: “Đây là định nuôi nó à? Thứ này ăn thì ngon đấy, nhưng khó nuôi lắm, lỡ nó đào hang chạy mất ngươi không xót ruột à?”
“Sao không xót ruột? Cho nên mới rào trong vườn, nó gặm thủng cái chuồng này thì cũng phải gặm thủng hàng rào gỗ mới ra ngoài được, cứ để con bé vui một thời gian đã, dạo này ta cũng không rảnh ra hương thị.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


