Về quê mới được năm ngày, mấy trăm đồng tiền Hán mất đi không nói, hai trăm đồng Tần bán lưỡng trong nháy mắt cũng mất chín mươi đồng, thực ra vẫn còn thiếu rất nhiều.
Chỉ là không đủ cũng phải cho đủ, phải mặt dày thử mặc cả giá mới được, tiền thực sự không đủ tiêu, trên tay lúc nào cũng phải giữ lại một ít tiền phòng thân.
Nàng đem bảy chuỗi tiền đó xâu lại theo cách thông thường rồi cất vào túi tiền, buộc vào thắt lưng đã nhẹ đi rất nhiều, chuẩn bị ra cửa. Nô Nô vừa mới lơ mơ ngủ liền dụi mắt nhìn sang, mơ màng hỏi nàng: "A mẫu, sắp ra đồng rồi ạ?"
Mị lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Chưa nhanh vậy đâu, con ngủ thêm lát nữa đi, lúc nào cần ra đồng a mẫu sẽ gọi con."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


