Rõ ràng mới chỉ gieo hạt giống trên một mảnh đất nhỏ mà thôi, mà đã nghĩ đến chuyện mười lăm năm sau rồi.
Lúc ấy nàng cười tủm tỉm trách hắn: "Phải rồi, chàng ngày nào cũng chạy khắp hương khắp đình, đâu cần chàng cực nhọc, chẳng phải đều là việc của ta sao?"
Hắn liền cười hề hề, sán lại gần nàng, vòng tay ôm lấy nàng: "Nào nỡ để nàng vất vả, việc nặng nhọc cứ đợi ta về làm, hơn nữa việc tỉa cành hàng năm đều có thể thuê người làm mà, chỉ có hơn hai mươi gốc cây, trả công nửa bó hoặc một bó củi, trong thôn khối người tình nguyện đến làm, nàng chỉ việc sắp xếp chỉ bảo thôi. Củi còn dư lại có thể dùng trong nhà, tiết kiệm được bao nhiêu tiền bạc và công sức mua củi, kiếm củi? Cành cây chặt đi rồi hàng năm lại mọc ra, không cần trồng lại. Không tốn công sức, lại không sợ thiên tai, còn có khoản lợi nào tốt hơn thế này? Quan trọng nhất là—— "
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


