Lúc Hoắc Minh Hiên thần thanh khí sảng từ trong phòng đi ra mới phát hiện ra anh đã hoang phí một tiếng đồng hồ.
Anh bất đắc dĩ cười cười, quả nhiên là họa thủy, làm anh mê mẩn xoay quanh, có điều, anh rất vui vẻ chịu đựng.
Còn nghĩ tới tướng ăn như là đói bụng mấy trăm năm vừa rồi vủa anh, Hạ An An nhất thời kéo chăn lên che mặt, xấu hổ muốn chết được không?
Buổi chiều, Hoắc Minh Hiên và Hoắc Thiên Dục về nhà là lúc Hạ An An đã làm xong cơm.
Lại nhìn thấy Hoắc Minh Hiên, Hạ An An lại nghĩ đến bộ dáng như lang như hổ ban ngày của anh, thắt lưng của cô bây giờ vẫn còn đau đó, hừ!
Hạ An An vẫn yêu thương bảo bối Thiên Dục nhà cô, nhưng là đối đãi với người nào đó, cô vừa mới bắt đầu đã mắt lạnh nhìn anh.
Hoắc tiên sinh rất hiểu bản thân nên biết rất rõ, vì sao trong ánh mắt bà xã anh nhìn anh mang theo phẫn nộ, hai ngày nay anh muốn cô có hơi mạnh mẽ một chút.
Cho nên ăn cơm xong Hoắc Minh Hiên liền về phòng bỏ chiếc dây chuyền anh đặt làm vào trong túi, ừ, con thỏ nhỏ bị anh giày vò mệt chết rồi, anh nên dỗ dành thật tốt.
Hoắc Minh Hiên gõ cửa phòng Hạ An An, đợi hồi lâu cũng không có ai trả lời, anh đoán có lẽ cô đang tắm, cửa phòng cô không khóa trái, anh nhẹ nhàng vặn cửa lách vào trong, đi vào phòng, quả nhiên nghe thấy tiếng nước từ trong phòng tắm truyền ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)