Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cuộc Sống Hàng Ngày Sau Khi Bị Ép Yêu Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Tạ Văn Dật lấy điện thoại của Liễu Phiến, cậu vội vàng giơ tay giật lại.

Liễu Phiến khựng lại, theo phản xạ rụt tay về, thấy Tạ Văn Dật chỉ dọa cậu thôi, lại nũng nịu nhích lại gần: "Trả cho em đi mà, em kiếm tiền mua quà cho anh, được không?"

"Được không mà."

Liễu Phiến cứ quấn lấy Tạ Văn Dật, năn nỉ đủ điều, Tạ Văn Dật mới chịu trả điện thoại lại cho cậu.

Đối phương đã gửi một loạt tin nhắn, Liễu Phiến vội vàng xin lỗi, nói vừa rồi có chút việc bận.

Có chó lấy mất di động của cậu!

Đối phương không nói gì, thái độ vẫn rất tốt, thậm chí còn tăng giá.

Thật ra Liễu Phiến khá xem trọng sự nghiệp blogger của mình, đối với người bình thường mà nói, đây cũng coi như là một công việc lương cao rồi.

Cậu cũng không biết làm gì khác, chỉ có thể làm việc này thôi.

Hơn nữa Liễu Phiến còn đang tính tiết kiệm tiền, đợi ngày nào đó có thể rời xa Tạ Văn Dật, cậu cũng có thể sống tốt, tự do về tài chính.

Còn hiện tại cứ hưởng thụ cuộc sống ăn bám, đào sạch tiền của Tạ Văn Dật đã!

Lỡ hứa mua quà cho Tạ Văn Dật, quả thực khiến Liễu Phiến đau lòng cho quyết tâm tiết kiệm của mình.

Cậu quyết định lấy một vạn được tăng thêm để mua quà cho Tạ Văn Dật.

Nhất quyết không hơn!

Liễu Phiến không được ra ngoài, chỉ có thể mua hàng trực tuyến, người giao hàng sẽ giao tận nơi, cậu có thể ra cổng lấy hàng, nhưng tuyệt đối không được bước ra ngoài.

Còn nhớ lần trước, vì người giao hàng không giao đúng giờ, Liễu Phiến ra ngoài lấy hàng, vừa đúng lúc bị Tạ Văn Dật kiểm tra camera giám sát nhìn thấy.

Tạ Văn Dật trở về, lôi cậu vào thẳng phòng ngủ, mặc cho Liễu Phiến giải thích thế nào, Tạ Văn Dật cũng không nghe.

Cho đến khi Liễu Phiến vừa khóc vừa nói không dám nữa, Tạ Văn Dật mới chịu buông tha cho cậu.

"Em muốn tặng anh cái gì." Tạ Văn Dật đột nhiên lên tiếng, cắt ngang dòng hồi tưởng của Liễu Phiến.

“Anh hiểu cái gì gọi là bất ngờ không?” Liễu Phiến cãi lại.

Mẹ kiếp, bỏ tiền ra là đã bực bội rồi, còn lắm mồm.

Tạ Văn Dật bị cậu cãi lại mà chỉ cười, anh ôm Liễu Phiến vào lòng, giọng điệu dịu dàng: "Vậy anh chờ quà của em."

Liễu Phiến xoay người, đặt điện thoại lên đầu giường, Tạ Văn Dật nhích lại gần, ôm chặt eo Liễu Phiến.

Sắc trời dần tối, Liễu Phiến dần dần chìm vào giấc ngủ, lạ thật, giờ cậu đã quen với việc bị Tạ Văn Dật ôm mình ngủ như vậy rồi.

Trước đây nếu như thế này, cậu sẽ không tài nào ngủ được, mấy chỗ da thịt tiếp xúc nhau cứ như kim châm vậy, khó chịu vô cùng.

Bây giờ nghĩ lại, cảm thấy thật xa vời.

Chuông báo thức của điện thoại reo lên, Liễu Phiến mò mẫm tắt đi rồi ngủ tiếp, đến khi hoàn toàn tỉnh táo thì đã gần trưa.

Dì giúp việc đã chuẩn bị xong bữa trưa, Liễu Phiến ăn qua loa một chút rồi bắt đầu mua quà cho Tạ Văn Dật.

Nghĩ kỹ thì cũng không biết mua gì nữa, Tạ Văn Dật không thiếu thứ gì, lại toàn dùng hàng xa xỉ, e rằng anh sẽ không coi trọng những thứ rẻ tiền mà cậu có thể mua được.

Nhưng đã lỡ mồm hứa, không mua thì khó coi lắm.

Nhìn tới nhìn lui, đắt thì mua không nổi, cuối cùng Liễu Phiến quyết định đầu tư mạnh tay mua cho Tạ Văn Dật một chiếc cà vạt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc