Nguyễn Khanh lại đáp một cách mơ hồ: “Tôi không nhìn thấy, khi tôi nhìn thấy anh ta đã ngã xuống rồi.”Cuối cùng bác sĩ cũng quyết định: “Không giống như đánh nhau, vậy nên đừng gọi cảnh sát.”Nguyễn Khanh nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, hỏi: “Khi nào anh ấy mới tỉnh lại?”Bác sĩ nói: “Còn tùy tình huống, cơ thể con người có cơ chế tự bảo vệ, đến lúc tỉnh lại sẽ tự nhiên tỉnh lại thôi.”“Tôi phải chờ ở chỗ này sao? Tôi đi ăn cơm được không vậy?” Nguyễn Khanh hỏi.Hôm nay cô vì chuyện của bạn trai cũ mà đến giờ vẫn chưa ăn gì, vừa rồi còn không dám rời đi, bây giờ đói đến mức đau dạ dày.Bác sĩ nói: “Nếu cô không phải người nhà thì có thể đi.
Trên thực tế, từ lúc đối phương di chuyển là hắn đã có thể đoán ra người này không có uy hiếp đối với mình.Nhập Thất vẫn bình tĩnh, ngoan ngoãn để đối phương cướp lấy cây gậy gỗ trong tay, lại đè hắn xuống.Mọi thứ đều rất kì lạ.Trần nhà sáng như ban ngày, khi vừa tỉnh lại hắn còn tưởng là ban ngày, nhưng ngay lập tức liền biết không phải.
Bởi vì cho dù có mở hết cửa vào buổi sáng thì cũng không sáng được như vậy.Ánh sáng được phát ra từ trần nhà có phần lạnh lẽo, mọi ngóc ngách đều được chiếu sáng rõ ràng.Đây là đèn sao?.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



