Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại Chương 2: Chương 2

Cài Đặt

Chương 2: Chương 2

Cô bị gương mặt của hắn mê hoặc, nuôi hắn không công hai năm trời, tiền ăn tiền uống đều tiêu của cô, thậm chí cả học phí cũng là do cô trả.Còn đang hãnh diện vì nuôi được một tiểu chó săn, ai ngờ hắn lại dám đi ngoại tình.Cho dù đối phương ngụy biện mà cầu xin cô tha thứ như thế nào, hôm nay Nguyễn Khanh cũng đã bắt được hiện trường và tức giận đuổi tên đó ra khỏi nhà.Cô một mình rời quê hương đến Giang Thành sống, ở đây chỉ có đồng nghiệp chứ không có bạn bè, ngày mai công ty còn có cuộc họp nên cô không thể say rượu vì thất tình được.Cuối cùng chỉ có thể trốn ra ngoại ô vắng vẻ này để trút cơn giận.Thật ra tình cảm của cô cũng không sâu đậm đến vậy, chỉ là mối quan hệ nam nữ ở thành thị phồn hoa, nhưng tên kia đã ăn ăn uống uống của cô biết bao nhiêu tiền, phải thủ thân vì cô mới đúng chứ.

Nhìn xung quanh thì thấy đây cũng không phải danh lam thắng cảnh gì mà chỉ là một bờ sông hoang vu ở vùng ngoại ô.

Đừng nói đến thùng rác, ở đây thậm chí còn không có đèn đường.Nguyễn Khanh đành phải cầm ly trà sữa, nghĩ trước mắt cứ bỏ vào túi rác trên xe, sau khi về nhà lại vứt đi.Khi cô tiến về phía chiếc xe của mình, một ánh sáng trắng đột nhiên bùng lên trên bầu trời!Nói “Đêm sáng trưng” cứ có cảm giác không đúng, nhưng giờ phút này, hai mắt của Nguyễn Khanh lại sáng như ban ngày, giữa không trung có một cụm mây màu tím đang cuộn trào, ánh sáng trắng chói mắt bắn ra từ trong trung tâm vòng xoáy.Dưới ánh sáng này, Nguyễn Khanh trơ mắt nhìn một người rớt từ trên cao xuống.

“Rầm” một tiếng nện lên nóc xe của cô!Sau đó đối phương lại bị bật ra, rơi xuống mui xe rồi lăn xuống đất!Chỉ là, có vẻ nhìn thôi đã thấy đau…Ngay sau đó ánh sáng trắng biến mất, mây tím cũng tan biến.

Nguồn sáng duy nhất đến từ những ngọn đèn đường ở phía xa, màn đêm lại trở nên mờ ảo.

Như thể cảnh tượng kì lạ vừa rồi chưa từng tồn tại vậy.Nguyễn Khanh trợn mắt há hốc mồm.Cô ngơ ra vài giây mới phản ứng lại được, liếc nhìn bầu trời đêm trống rỗng rồi vội vàng chạy tới kiểm tra người trên mặt đất.Vừa ngồi xổm xuống đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.

Người đàn ông mặc đồ đen vẫn nằm úp mặt xuống đất..

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc