Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Niệm Thất trực tiếp hỏi: "Cô Nguyễn, lúc cô tìm thấy được tôi, cô có còn thấy người nào khác nữa hay không?’"Không có, chỉ có một mình anh thôi." Nguyễn Khanh do dự một chút, sau đó ngước mắt lên: "Tôi nghĩ, anh không cần lo lắng chuyện này đâu, mặc kệ là ai muốn đuổi giết anh, tôi cảm thấy bọn họ chắc chắn không đuổi kịp anh đâu.”Bây giờ cô không cách nào giải thích chi tiết hết cho anh hiểu được, không biết cô nói như vậy anh có hiểu được hay không nữa.Ánh mắt Niệm Thất sáng lên, anh nhìn cô, một lúc sau mới gật đầu: "Vậy bây giờ chúng ta đi tìm bác sĩ đi."Cô cảm thấy anh chính là một người có năng lực thích ứng và tiếp thu rất mạnh.Nguyễn Khanh nói: “Trước tiên hai chúng ta cần thống nhất một số thứ đã.”"Tên của anh á, trong hàng trăm cái họ cũng không họ Niệm này đâu, hơn nữa nếu như anh nói anh nhớ lại rồi, tôi sợ bọn họ sẽ yêu cầu anh đưa thẻ căn cước cho họ đó.” Vấn đề này cần giải quyết sao đây ta? Cô cắn cắn ngón tay cái, rồi đột nhiên ngẩng đầu: “Thế này vậy, không phải anh hay thích dùng cái họ Triệu kia à, vậy anh cứ lấy tên là Triệu Hạo đi, chính là chữ Hạo trong Hạo Thiên á.
Đúng rồi, anh có biết viết chữ này không?”"Biết, tôi có biết chữ." Niệm Thất gật đầu.
Kỳ thực, vừa rồi khi anh ở trong phòng cấp cứu, rồi còn có sảnh bệnh nhân ngoại trú nữa, anh đều nhìn thấy được khắp nơi đều là chữ, hơn nữa còn là chữ của vùng Trung Nguyên.
Bề ngoài chúng có vẻ giống nhau, có chữ anh hoàn toàn không nhận biết được, có chữ thì anh biết nhưng lại bị thiếu nét bút rất nhiều.Mà chữ bị thiếu nét thì nhiều đến mức không nhận ra được, nơi này có nhiều điều cần tránh như vậy sao?Biết chữ là tốt rồi.
Một người biết chữ có thể tốt hơn nhiều so với một người hoàn toàn mù chữ.Nguyễn Khanh và anh thống nhất cách giải quyết vấn đề, sau đó cô nói với anh: "Nếu tới lúc muốn đăng ký số ID căn cước, anh đừng nhúng tay vào, để đó tôi xử cho.”Niệm Thất hỏi: "Có phải mỗi người chỉ có một mã số thôi không, hơn nữa quan sai còn có thể tra ra được nữa?”Nguyễn Khanh nói: “Đúng vậy.”Niệm Thất lại hỏi: “Mã số mà tôi dùng là của ai vậy?”"Là của Triệu Hạo.
Cho tôi mượn số ID của cậu ta dùng trước đã." Nguyễn Khanh nhìn thấy ánh mắt tò mò nghiên cứu của Niệm Thất, cô ho khan một tiếng, nói: “Cậu ta là người quen của tôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
