Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại Chương 12: Chương 12

Cài Đặt

Chương 12: Chương 12

Hai người đứng vào một góc.Niệm Thất đã ý thức được chính mình nói quá nhiều sai lầm, cho nên không chủ động nói nữa, anh im lặng chờ Nguyễn Khanh nói.Nguyễn Khanh đánh đòn phủ đầu, nói: "Anh nói với bọn họ là anh bị mất trí nhớ, như vậy không được đâu.”Trong mắt Niệm Thất lóe sáng: "Cô nương, nếu vậy tại hạ xin nghe chỉ giáo."Anh không có phủ nhận quanh co, nguyện ý thẳng thắn trao đổi, Nguyễn Khanh hỏi anh: "Anh biết anh nói như vậy sẽ xảy ra chuyện gì không?"Niệm Thất thừa nhận: "Tôi không biết, tôi cảm thấy có chút mơ hồ."Nguyễn Khanh nói cho anh biết tình huống trước mắt: "Nếu anh nói anh mất trí nhớ, người của bệnh viện sẽ chịu trách nhiệm với anh, họ sẽ không để một người bệnh bị mất trí nhớ đi đâu, bọn họ sẽ gọi cảnh sát, cảnh sát sẽ tới điều tra anh đấy."Niệm Thất hỏi: “Cảnh sát?”Nguyễn Khanh lập tức lưu loát thay đổi câu nói: “Chính là quan sai đó.”Niệm Thất bừng tỉnh, gật đầu tỏ ý đã hiểu: “Sau đó thì sao?”Nguyễn Khanh nói: "Anh nhất định là không có thẻ căn cước rồi, là cái này nè.”Nguyễn Khanh lấy thẻ căn cước của cô ra cho anh xem.Niệm Thất cầm lấy tấm thẻ nhỏ, dùng ngón tay xoa xoa.Anh làm nghề này, ngoại trừ giết người, còn phải học cách ngụy trang, đổi giọng nói, mô phỏng, cho dù không thành thạo cũng phải có chút kiến ​​thức, cho dù không hiểu biết nhiều cũng phải có một ánh mắt biết nhìn.

Nhưng khi anh cầm tấm thẻ nhỏ này trong tay, anh lại không biết nó được làm bằng chất liệu gì cả.Anh chắc chắn rằng mình không thể mô phỏng được thứ này.

Bây giờ, chuyện trước mắt cần giải quyết chính là vấn đề mất trí nhớ của anh.

Tôi suy nghĩ cả buổi rồi, cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể để tự anh nói với bác sĩ rằng anh đã tỉnh và nhớ lại thôi.

Anh thấy được không?”Niệm Thất rất biết lắng nghe: "Tại hạ nghe theo cô nương."Nguyễn Khanh dùng ngón chân cào đất, nói: "Với lại cái giọng điệu nói chuyện, cách dùng từ ngữ, câu từ của anh cũng nhất định phải thay đổi nữa.""Ừ, tôi có để ý." Niệm Thất cũng nói: "Khi tôi nói chuyện, mọi người luôn cười, chỉ là tôi không hiểu tại sao họ lại cười, tôi còn tưởng là do giọng điệu của mình, nhưng thì ra không phải là như vậy….”.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc