Một buổi tối này, Tử Tình cùng ba đứa nhỏ chơi đùa hồi lâu, trong phòng không ngừng truyền đến tiếng cười, khiến cho Hoa ma ma xoa xoa nước mắt, cuối cùng nhìn thấy Tử Tình khôi phục thái độ bình thường rồi.
Từ sau khi Tử Tình gặp qua Lí Hãn, Tử Tình vẫn luôn tâm tình không tốt, Hoa ma ma không biết Lí Hãn có phải làm khó Tử Tình hay không, chẳng qua là thật lòng quan tâm Tử Tình, chung đụng đã hơn một năm này, Hoa ma ma coi Tử Tình là chủ tử của mình, tất nhiên hi vọng Tử Tình trôi qua thoải mái rồi.
"Ma ma yên tâm, ta biết ngươi cũng không phải cố ý, cũng là thân bất do kỷ thôi. Hai chữ nô tì thì ngàn vạn đừng nói nữa, ngay cả Tiểu Dực đều tôn xưng ngươi làm ma ma, đối với ngươi cung kính có thừa." Tử Tình nói, không riêng Lí Dực, ngay cả Lí Linh cũng là như thế, có thể thấy được địa vị của Hoa ma ma tuyệt đối không thấp.
"Chẳng phải là lời này, thân bất do kỷ, vẫn là nãi nãi hiểu tâm tư của chúng ta. Thực ra không riêng gì lão bà tử ta, đến ngay cả tiểu chủ chúng ta đối với nãi nãi, cũng không phải cố ý lừa gạt. Hắn cũng là thân bất do kỷ mà. Hắn vừa không muốn cho người biết thân phận của hắn, sợ mang đến phiền toái cho nãi nãi. Lại không muốn nãi nãi bị người ức hiếp, một lòng muốn che chở nãi nãi, hắn cũng chỉ là một đứa trẻ, có thể như thế nào? Ngày ấy. Nếu không phải là nãi nãi nói không dám đi hội hoa cúc Văn gia, tiểu chủ cũng không đến mức mạo hiểm đi cùng nãi nãi, phải biết rằng. Bao nhiêu ánh mắt đều nhìn chằm chằm đó. Tiểu chủ chúng ta, đối với nãi nãi, cũng coi như có lòng rồi." Hoa ma ma thở dài.
Lời này, làm cho Tử Tình rung động rất lớn, nàng thật đúng là không nghĩ tới, chỉ một câu nói đùa của mình, thế nhưng làm cho một đứa nhỏ mười tuổi khó xử. Cũng không nghĩ tới, sau lưng, Lí Dực vậy mà vì nàng làm nhiều như vậy, chẳng hạn như chuyện Việt Thành, hơn nữa. Rõ ràng là không muốn để cho Tử Tình biết, không muốn để cho Tử Tình cảm kích hắn. Còn có chuyện của Phó gia sau này, hắn cũng là không muốn thấy Tử Tình khó xử.
Aiz, nếu hắn không phải là thân phận này, sẽ thật tốt, đứa nhỏ hiểu chuyện như vậy, lại che chở Tử Tình che chở Yên Nhiên như vậy, Tử Tình thật là có vài phần tâm động rồi.
Hoa ma ma thấy Tử Tình không nói chuyện, bèn nói: "Khúc mắc của nãi nãi. Nô tì cũng không phải không biết, có lẽ là nghe nhiều Văn tam gia cùng La đại gia nói đùa, đa nghi, cho là tiểu chủ chúng ta đối với tiểu thư Yên Nhiên cũng là như thế. Thực ra, nói trắng ra là, tiểu chủ mới bao lớn. Có thể biết cái gì? Văn thiếu gia cùng La thiếu gia lớn hơn tiểu chủ hai tuổi, cũng chỉ là trẻ con nói giỡn, đâu có cho là thật? Nãi nãi không thấy La thiếu gia đối với tiểu thư Yên Nhiên vẫn luôn là kính nhi viễn chi, đến ngay cả Văn thiếu gia, cũng không thấy hắn có tâm tư kia với tiểu thư Yên Nhiên, hắn chẳng qua là từ nhỏ nghe lời nói của phụ thân hắn, cho rằng tiểu thư chính là nàng dâu của hắn, là thuộc về hắn, tất nhiên phải che chở vài phần, nhưng là, hắn đâu có biết nàng dâu là dùng để làm gì ?"
"Nhưng là, không phải nói công tử gia đình đại hộ đến độ tuổi nhất định, là phải an bài thông phòng gì đó, trong nhà nha hoàn nhiều như vậy, chưa chừng xảy ra chuyện gì." Tử Tình hỏi, thật sự là có chút tò mò.
"Nãi nãi nói đùa, dù thế nào cũng phải sau mười lăm tuổi, có gia đình phải đợi mười sáu đó, nào có giống như nãi nãi nói? Đứa nhỏ nhà ai chưa trưởng thành làm cha nương có thể chịu để hắn giày xéo thân thể mình? Còn có, nha đầu kia nếu không được chủ tử đồng ý mà trèo lên giường, đó gọi là dụ dỗ chủ tử, hơn phân nửa là sẽ bị loạn côn đánh chết hoặc bán ra, nhưng mặc dù như vậy, cũng là có người động những tâm tư này, có mấy nữ nhân không vì phú quý mê mắt đây?" Hoa ma ma thong thả nói, chắc là đang nhớ lại chuyện nhà Lí Dực đi?
Tử Tình nghe xong cả kinh, trách không được Lâm Khang Bình nói, nội viện gia đình đại hộ này, còn nhiều chuyện thối nát bát nháo, may mắn, hắn gặp một chủ tử tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)