"Thật đúng là tâm tính tiểu hài tử, cô cô cổng lớn không ra cổng trong không bước, đâu có năng lực đi giúp người khác?" Tử Tình hỏi cũng không hỏi đã cự tuyệt luôn.
Tiểu Dực nhìn Tử Tình, muốn nói cái gì, vẫn là không có nói ra miệng, Tử Tình trái lại bỗng nhiên nhớ tới, hỏi: "Đúng rồi, có một việc, cứ quên hỏi ngươi, ngươi nói thật cho cô cô, mấy năm trước, lúc ngươi ở An Châu, biết việc kinh doanh của nhà cô cô ở Việt Thành xảy ra chuyện, có phải ngươi ra tay giúp cô cô hay không?"
Tiểu Dực nhìn Tử Tình, có chút thấp thỏm gật gật đầu, Tử Tình thở dài, để tay trên bả vai hắn, hỏi: "Lúc đó ngươi mới bao nhiêu tuổi? Sao đã hiểu những việc này?"
"Ta không hiểu, ta chỉ biết là có người bắt nạt dượng, bắt nạt dượng chính là bắt nạt cô cô, ta để cho thị vệ đi hỏi thăm ra được, ta để thị vệ ra mặt giải quyết." Tiểu Dực nhìn Tử Tình nói.
Cuối cùng chân tướng rõ ràng rồi, khó trách Tần phu nhân vẫn luôn xoay quanh nhà Tử Tình tìm chứng cớ, quả thật là Tiểu Dực ra tay, xem ra, Tần phu nhân thật đúng là tâm nhãn nhiều, Tử Tình cần phải cách xa nàng một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

