Tiểu Dực nói: "Cô cô yên tâm, ta thổi tiêu, muội muội xướng ca, ta ở bên cạnh muội muội, muội muội nhất định không sợ hãi."
Tiểu Dực dẫn Yên Nhiên đi tới trước đài, Văn đại nãi nãi ngạc nhiên nhìn Tiểu Dực, không chỉ nàng, còn có Văn lão phu nhân, Văn gia thượng thư phu nhân, vài vị nãi nãi Văn gia khác, thực ra, trừ Văn gia cùng La gia, người khác cũng không biết thân phận của Tiểu Dực, nhà bình thường còn tưởng rằng là nhi tử của Tử Tình đấy.
Tiểu Dực ngồi xổm xuống, thì thầm vài câu với Yên Nhiên, Yên Nhiên gật gật đầu, Tiểu Dực buông tay ra, rút tiêu đang đeo ra, tiếng tiêu du du dương dương vang lên, vắng lặng, mang theo một chút ưu thương ly biệt nhàn nhạt, giọng trẻ con non nớt cũng vang lên, trong trẻo, tinh khiết, ngọt ngào, thoáng cái đã chinh phục rất nhiều người đang ngồi ở đây.
Ngay cả Văn lão phu nhân vẫn hiếm có biểu cảm cũng lộ ra biểu cảm kinh ngạc cùng tán dương, mấu chốt là mới lạ, chưa từng nghe từ khúc như vậy, hơn nữa trang phục và diện mạo của Yên Nhiên, cũng là cực kỳ đáng yêu, búi tóc đơn giản, chỉ dùng dây màu cùng màu với quần áo quấn quanh. Không có trang sức dư thừa gì. Mặt trắng thuần, một thân y phục áo kép gấm đỏ thẫm, khoác ngoài một chiếc áo ba lỗ bông bằng lụa mỏng màu thiên thanh.
Tiểu Dực lại càng không cần phải nói, áo dài gấm màu lam bảo thạch, cũng là áo ba lỗ màu thiên thanh, toàn thân khí phái tiểu công tử quý tộc. Hai người đứng ở một chỗ, thật đúng là ứng với bốn chữ kim đồng ngọc nữ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
