"Cút, mấy năm nay cũng không thấy ngươi thêm chút tiền đồ, thực không trách nương ta gọi ngươi là đồ ăn hàng đâu! Chuyện chữ bát còn chưa có chổng đít lên, ngươi lại chỉ nhớ đến ăn uống. Ngươi vừa nói cái này, ta cũng là nhớ tới trước kia, mỗi lần ngươi từ học đường trở về, đều phải chạy đến nhà Tình nhi, mỗi lần đều hỏi, ‘Tỷ, hôm nay ăn cái gì? ’" Lưu thị cười bắt chước giọng điệu của Tử Hỉ nói.
Lưu thị nói xong, Tử Lộc và Tử Thọ đều cười, nói: "Thật đúng là như vậy."
Mọi người thấy cười to. Sau khi cười xong, mấy người Lưu thị lại tiếp tục thương nghị chính sự, Tử Tình nói với Tử Lộc và Tử Thọ: "Tay nghề của hai người các ngươi không có vấn đề gì chứ? Mở quán cơm này, tác phẩm thư pháp và tác phẩm điêu khắc đều cần không ít, tốt nhất là có vài món tượng điêu khắc gỗ hoặc chạm ngọc lớn, có thể tô điểm bên ngoài."
Tử Lộc và Tử Thọ nghe xong đều nói: "Trong nhà còn có một ít, lại làm gấp một chút cũng còn kịp."
Từ nhà Tử Phúc trở về, Tử Tình nói cho mấy đứa nhỏ chuyện ngày mai muốn đi Lâm gia, Thư Ngọc nghe xong nhíu mày nói: "Nương, thực sự là ta không muốn ở chỗ đó, cũng không muốn ăn cơm ở đó."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


