: Trạch Mỗ
Bởi vì Lâm gia bên kia còn không biết có tình huống gì chờ bọn họ, Tử Tình bọn họ một đường bôn ba, mất thời gian chín ngày chạy tới ngoại ô Kinh thành, Thẩm thị và Tăng Thụy Tường tự đi Kinh Thành tìm mấy người Tử Phúc, mà một nhà Tử Tình thì thẳng đến thôn Lâm gia ở.
Đại nương của Lâm Khang Bình là Dư thị cũng chạy vội ra, xem ra, mấy năm nay, Lâm Khang Bình hiếu kính nàng không ít, Tử Tình cũng nhớ được lần trước lúc mới đến, bộ dạng khó chịu của nàng, một chút cũng không chào đón Lâm Khang Bình, vẫn là sau đó thấy Lâm Khang Bình ra tay hào phóng, mới đả động được nàng.
Trong tay Tử Tình còn bế Yên Nhiên, vội thả xuống, vấn an Dư thị, đồng thời, nhìn lướt qua bài trí trong viện, không giống như là làm tang sự, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, còn tốt, vẫn tới kịp.
Dư thị đúng là vẻ mặt đau buồn, một tay lôi kéo Tử Tình, một tay lôi kéo Lâm Khang Bình, khóc nói: "Cuối cùng cũng chạy tới rồi, mau vào nhà đi, để cho hắn trông thấy mấy đứa nhỏ này của ngươi, vừa nhìn đã thấy tốt. Mấy ngày nay, ngày đêm không ngừng nhắc tới các ngươi, nhắc tới cha nương ngươi, nói là có lỗi với bọn họ, không có mặt mũi nào đi gặp bọn họ. Nhưng là, lúc trước nếu không đi bước này, ngươi đâu thể có hôm nay? Khang Bình, ngươi cần phải khuyên nhủ hắn nhiều vào."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



