: Trạch Mỗ
Phó phu nhân thấy ý tứ trong lời nói của Tử Tình, rõ ràng không muốn nói sâu vào đề tài này, bèn cười nói: "Cũng phải, trước mắt vẫn là tốt như vậy, vững chắc, người ta cũng cho là Tử Tình thức thời, như vậy mới là kế lâu dài."
Tử Tình cũng không muốn giải thích, loại chuyện này, tô vẽ tới tô vẽ đi, người ta còn tưởng rằng Tử Tình là già mồm cãi láo, cho cơ hội tốt như vậy không lợi dụng, còn luôn miệng nói mình không muốn dựa lên, không muốn liên quan đến nhà phú quý, ai tin?
Hạ thái thái thấy Phó phu nhân cũng nói như thế rồi, vội nói: "Đúng vậy, nếu không làm sao người ta có thể năm ngoái đi rồi năm nay còn tới? Nói vậy cũng là cho là Tử Tình thức thời, không có cố dây dưa? Sinh nhật của Yên Nhiên, còn đặc biệt từ Kinh thành đưa tới một tác phẩm thư pháp, lễ nhẹ tình ý nặng, có thể thấy được là nhìn trúng nhân phẩm của Tử Tình."
Thẩm thị đối với biểu hiện hôm nay của Phó phu nhân cũng có vài phần thất vọng, vốn là, nàng cũng cho rằng Phó phu nhân không giống với Hạ thái thái, ít nhất, không chỉ vì cái lợi trước mắt như vậy.
"Nương, con người đều có một mặt ích kỷ, đều có lúc tính toán cho mình, các nàng ở quan trường bấy nhiêu năm, suy nghĩ khẳng định không giống với chúng ta." Tử Tình khuyên nhủ.
Hành vi của Phó phu nhân, trái lại cũng không thể nói xấu lắm, chỉ có thể nói là một loại bản năng của nàng. Phó đại nhân lịch lãm ở quan trường nhiều năm, Phó phu nhân tai thính mắt sắc, nói vậy, cũng biết rõ tam vị trong đó. Những cái này, không phải là những thôn phụ xuất thân ở nông thôn như Tử Tình và Thẩm thị có thể hiểu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
