Lâm Khang Bình mấy ngày nay vẫn luôn giúp đỡ Tăng Thụy Tường sửa sang lại Tuệ sơn, trồng cây là không còn kịp nữa rồi, chẳng qua, muốn dọn dẹp đám cây tạp bụi gai trước cũng không phải một chuyện nhẹ nhàng, bởi vậy, lục tục làm hai tháng, mới gần có bộ dáng cơ bản.
Lâm Khang Bình vào cửa hỏi: "Nương, nghe cha nói, tiểu muội cũng định vào kinh?"
Chuyện này, Tử Tình cùng Lâm Khang Bình đã thảo luận qua, cho nên, lúc này Lâm Khang Bình trả lời: "Nương, theo ta thấy, hẳn là sẽ không, Tình nhi giải thích cho hắn, Hạ thái thái là gia bà của Tử Vũ, hắn đã chịu nể tình, từ xa xôi tới tặng quà mừng cho Yên Nhi, chút nể tình ấy hẳn là sẽ cho. Huống hồ, Hạ thái thái cũng không phải là có chủ tâm."
Thẩm thị nghe xong thở phào nhẹ nhõm, nói: "Hạ thái thái này thế nào ta càng nhìn càng không đáng tin, lúc trước còn cảm thấy Hạ gia là nhà quan lại, chúng ta cửa nhỏ nhà nghèo, còn với cao người ta, ai ngờ lại là như vậy? Cũng quá xu lợi rồi. Duy nhất đáng khen đó là đối với tiểu muội khá tốt, Hạ nữ tế cũng còn hiền hậu thỏa đáng, cũng biết cố gắng tiến tới, còn có thể thế nào đây? Dù sao nàng mưu đồ thế nào cũng là vì con nàng. Tóm lại cũng là có lợi với Vũ nhi, bằng không, ta thật đúng là lười ứng đối nàng."
"Đúng vậy. Nương có thể nghĩ như vậy là được rồi, dù sao nàng tính toán tính tới tính lui, cũng là có lợi với tiểu muội, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, để cho nàng tính kế đi, còn tốt hơn nàng rảnh rỗi đi tính kế tiểu muội." Tử Tình khuyên nhủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)