Nhoáng một cái đã qua một tháng, hơn một tháng này sân trong nhà xảy ra biến hóa rất lớn, một chút cũng nhìn không được cảnh hoang vắng lúc trước, sát tường viện có mấy cây kim ngân đằng, Tử Phúc dùng bụi gai vây quanh đất trồng rau, lại dùng bụi cây hơi cao xen lẫn cây kim ngân để chuẩn bị trồng dưa hấu, dưa hấu mà Tử Tình mua trồng khoảng 3 mẫu, chiếm hơn nửa sân, ở giữa là khoảng trống để nuôi gà và phòng ở tương lai, Tử Tình nhìn vạt đất trồng rau xanh mượt, đàn gà dần dần lớn lên, còn có lão gà mái dẫn 9 đứa con mới ấp được ra phơi nắng, trong lòng Tử Tình tràn đầy vui sướng.
Lập tức Tử Tình lại phát sầu , trồng một mảnh lớn như vậy thì lấy phân đâu mà bón? Đất trồng rau thì dễ. Tử Tìnhh không quen để thùng gỗ lớn trong nhà (đi vệ sinh vào thùng lớn =.,=), dưới đề nghị của nàng, Thẩm thị mua một thùng gỗ nhỏ, mỗi buổi sáng Tử Tình đều xách đi đổ vào thùng lớn ở gần tường viện, cách vài ngày lại nhờ Tử Phúc múc lên 1 ít tưới rau, bởi vậy, tất cả rau dưa đều tươi tốt, dưa chuột và đậu đũa đã leo hơn nữa giá đỡ. Có thể đưa rau dưa ra thị trường sớm hơn nhà khác hai mươi ngày, khẳng định bán được giá tốt.
Tăng lão gia tử đến một chuyến, nhìn trong viện, lộ ra tươi cười vừa lòng. Tử Tình nghe hắn nói với Thẩm thị, bảo Thẩm thị quét phân gà mỗi ngày, bón thêm cho rau, đây cũng là một loại phân tốt, trong nhà không nuôi heo, không có bao nhiêu phân, phân người đều giữ lại để bón cho ruộng lúa. Nói xong, lại đề nghị Thẩm thị nuôi heo tốt hơn, chuồng heo ủ phân nhiều mà nhanh. Có phân thì lúa mạch mới trổ bông nhiều, không cần dùng phân tro gì thêm.
Xem ra lão gia tử vẫn rất quan tâm một nhà Tử Tình, ít nhất là biết lo lắng Thẩm thị không biết làm việc, sợ hoa mầu thất thu nên chỉ một chút.
Tử Tình mới nhớ tới mình sao lại quên chuyện quan trọng thế, trong nhà có tất cả hơn 60 con gà, nơi nơi đều là phân của chúng nó, mỗi lần quét đều đẩy hết vào góc, vừa vặn có thể dùng làm phân. Về phần lúa mạch, không nằm trong phạm vi quan tâm của Tử Tình, năm nay có thoát khỏi nghèo khó hay không đều trông cậy vào vài mẫu dưa hấu .
Lúc gần đi, lão gia tử bỗng nhiên nói, có một việc hỏi ý kiến của Thẩm thị. Thì ra hai ngày nữa là Tử Thọ trăm ngày, lão gia tử hỏi Thẩm thị làm mấy bàn rượu mời khách.
Thẩm thị nghe xong, hỏi: "Cha, chúng ta mời hay cha mẹ mời khác, mà ai bỏ tiền?"
Lão gia tử nghe xong, vội nói: "Chia nhà rồi, các ngươi có chỗ ở lớn như vậy, đương nhiên các ngươi tự mời tự bỏ tiền. Chúng ta nào có tiền thừa rảnh rỗi."
Một phút trước Tử Tình còn cảm thấy lão gia tử quan tâm nhà mình , vì liên lụy đến ích lợi bản thân, lão gia tử tránh nhanh.
"Cha, chúng ta vừa chuyển nhà, ngay cả thóc gạo cũng không có, làm gì còn tiền mà bày tiệc."
Lão gia tử nghe xong, nhìn xem Thẩm thị, nói: "Ta mặc kệ, đây là chuyện của các ngươi, ngươi nhìn rồi làm đi, cũng gần cuối tháng , Thụy Tường sẽ trở lại, các ngươi thương lượng tốt rồi nói với ta." Nói xong, chắp tay sau lưng bước đi.
Thẩm thị nhìn bóng lưng lão gia tử rời đi, tức giận không biết nói gì cho phải.
Tử Tình mơ hồ chuyện ngày tháng, hỏi nương mới biết được hôm nay đã là hai mươi sáu tháng hai, Tử Thọ trăng tròn là mười tám tháng chạp, Tử Tình còn có ấn tượng, cũng không ngày sau liền hai mươi tám. Thì ra Tăng Thụy Tường mỗi lần nghỉ phép ngày thường là ba ngày, còn trong thời gian cày bừa vụ xuân được nghỉ 10 ngày, vụ hè thì nghỉ nửa tháng, thu hoạch vụ thu được 10 ngày, các lễ tết Thanh minh, Đoan Ngọ, Trung thu, Đông chí đều được nghỉ phép.
Tử Tình lại hỏi: "Nương, nếu tiểu đệ trăm ngày mà làm tiệc rượu, có mời cả nhà đại cô không?" Tử Tình chẳng có chút hảo ý gì với cả nhà kia.
"Khẳng định phải mời, đó là cô ruột của các con mà. Chỉ sợ mời 1 mà cả nhà đều kéo đến, đã bọn hắn chiếm hết 1 bàn, ăn lại nhiều nữa chứ. Đến lúc đó thì bên nội con hai bàn, bà ngoại cũng 2 bàn, chúng ta nào có tiền mà làm." Xem ra trong lòng Thẩm thị oán hận không phải ít bình thường, hoàn toàn quên Tử Tình vẫn là một đứa nhỏ sáu tuổi, tố khổ với nàng.
Tử Tình thật sự muốn nói ‘vậy thì đừng mời’, nhưng việc này đâu phải mình quyết định được, vẫn nên câm miệng, làm chuyện mình làm được.
"Nương, vậy thì đừng mời, mời bọn họ thì có ai khen chúng ta tốt tiếc gì đâu. Lần trước Tử Thọ bị Tam Mao đánh, còn không phải vì Tam Mao thấy đệ đệ mặc một bộ đồ mới, thấy bà bất công , cho chúng ta quần áo mới mà không cho bọn họ, cho nên mới đánh đệ đệ để hết giận. Nương nghĩ đi, bà có thể cắt thịt cho bọn họ, còn chúng ta chỉ có thể ngửi mùi thịt, đến bây giờ đều không lấy được cái gì. Thế mà bọn họ còn cảm thấy bà bất công, giống như cả nhà đều bạc đãi bọn hắn. Người như vậy, chỉ muốn bán hết nhà hết cửa đưa tiền mới xong, chỉ sợ bọn họ còn ngại ít, không biết đủ là gì. Chúng ta thiếu tiền, không cần cố kị nhiều." Bữa cơm chiều, Thẩm thị thương lượng với Tử Phúc, không ngờ hắn lại nói một phen này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)