Vào thời khắc gia đình xum họp, Tử Tình lại ở một thời không xa xôi. cùng một đám người xa lạ nhân hưởng thụ tết, cha mẹ kiếp trước làm gì để giảm đi nỗi đau mất con? Ai có thể nói cho nàng? Đêm nay, Tử Tình nghe tiếng pháo vang lên không ngừng, như mộng như tỉnh, rõ ràng là thấy cha mẹ kiếp trước, dặn nàng phải sống cho tốt, chỉ cần nàng hạnh phúc, cho dù ở thời không nào, cha mẹ đều vui mừng, bởi vì còn sống là điều quan trọng nhất. Khi bóng dáng cha mẹ dần dần biến mất, Tử Tình khóc òa, gọi to "Ba ba, mẹ ", mà lại có một lực đạo đẩy Tử Tình "Về đi, cả đời bọn họ áo cơm không lo, khỏe mạnh trường thọ ."
"Tình Tình, ngươi làm sao vậy, gặp ác mộng à? Tình Tình, ngươi tỉnh nào, Tình Tình." Tử Tình mở to mắt, Tử Phúc đang sốt ruột ôm lấy nàng, gọi nàng, "Không có việc gì, Tình Tình ngoan, đừng sợ , đại ca ở bên cạnh ngươi. Đừng sợ, Tình Tình."
Tử Tình ôm cổ Tử Phúc, khóc ầm rầm rào rào, nhưng cũng sợ đánh thức người khác, không dám lớn tiếng, Tử Phúc luôn luôn vỗ nhẹ lưng nàng, trong tiếng dỗ dành của đại ca, Tử Tình một lần nữa đi vào giấc ngủ, một giấc ngủ ngon.
Sáng mùng một tỉnh lại, Tử Phúc đã mặc quần áo mới, cũng đem quần áo mới của Tử Lộc cùng Tử Tình lấy đến, mặc đồ cho Tử Tình, Tử Tình định tự mình mặc, nhưng giờ mình chỉ năm tuổi, cho nên vươn tay, cười hì hì nhìn Tử Phúc giúp nàng mặc quần áo, Tử Phúc sờ sờ đầu nàng, hỏi: "Sao Tình Tình vui vẻ vậy?"
"Vì hôm nay là tết, bởi vì ca ca đối tốt với Tình Tình."
"Tình Tình ngoan, vậy Tình Tình có đối xử tốt với ca ca không?"
"Có chứ, Tình Tình sẽ đối tốt với cha mẹ, ca ca, cả đệ đệ nữa." Nói xong, dùng hành động thực tế, hôn má Tử Phúc một cái, Tử Phúc đơ người vài giây, Tử Lộc cũng hôn hắn một cái, ba người cười ha ha.
Ba người mặc xong, cùng nhau vào phòng Thẩm thị, Tử Tình nhìn thấy trên đất có một cái đệm được bện bằng rơm, gọi là bồ đoàn, chắc để chuẩn bị dùng khi dập đầu, quả nhiên Tử Phúc quỳ xuống: "Tử Phúc chúc cha mẹ khỏe mạnh, sống lâu tram tuổi."
Thẩm thị cho hắn một cái hầu bao (được hiểu tương tự như bao lì xì), nói: "Cũng chúc cho con học hành tiến bộ." Tăng Thụy Tường gật gật đầu, Tử Lộc và Tử Tình học theo, ngay cả Tử Thọ cũng học, mỗi người lấy được một hầu bao, Tử Tình vừa thấy tuy vải dệt không tốt, nhưng đường may tinh xảo, không biết Thẩm thị làm khi nào. Tử Tình mở hầu bao ra, có 5 văn tiền, Thẩm thị giải thích: "Nương biết các con hiểu chuyện, mà tiền này cũng do các con kiếm được, cho nên năm nay nương cho nhiều hơn một chút. Hi vọng chúng ta càng ngày càng khấm khá lên."
Lúc này, Tăng Thụy Tường mở miệng nói chuyện: "Đi thôi, không còn sớm nữa, nên dập đầu cha mẹ, lát nữa còn phải đến từ đường mở tiệc rượu, hôm nay làm tiệc cho Tử Hỉ nhập gia phả.
Vì thế, một nhà đến tiền phòng, lão gia tử cùng Điền thị ngồi ở đó, chờ con cháu quỳ lạy, đầu tiên là một nhà Tăng Thụy Khánh, sau mới đến nhà Tử Tình, rồi hai cái cô cô, Điền thị dùng giấy đỏ gấp thành một mớ bao lì xì, con cháu quỳ lạy xong thì sẽ cho một cái, Tử Tình lui xuống, mở ra thì thấy chỉ có một văn tiền, Tử Bình lại có hẳn 5 văn, khoe khoang với Tử Tình một chút. Thì ra Điền thị vì muốn cân bằng quan hệ, hai nhà nhiều như nhau, cũng không tính nhiều hay ít đứa nhỏ. Nàng không thấy được hồng bao của các cô cô có bao nhiêu. Kế tiếp, Tử Phúc mang theo đệ đệ muội muội chúc tết Tăng Thụy Khánh cùng Chu thị, vẫn là quỳ lạy, cũng được một văn. Thế mà Thẩm thị cho Tử Bình hẳn 5 văn. Hạ Ngọc, Thu Ngọc chưa kết hôn, không cần quỳ lạy, cho nên không cần cho hồng bao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
