Chiều hôm sau, Phó Hàn Tranh cùng vợ chồng Wilson đến nhà riêng của Minh Tông Viễn làm khách.
Minh Tông Viễn là nhân vật lão thành hàng đầu trong giới mỹ thuật Trung Quốc, vợ chồng Wilson cũng đều là những người yêu thích tranh của Pulian. Cả nhóm trò chuyện rất vui vẻ.
Không chỉ tặng vợ chồng Wilson một bức tranh của Pulian, ông còn mời họ ở lại nhà họ Minh dùng trà chiều.
Bà Wilson không ngớt lời khen những món tráng miệng nhà họ Minh chuẩn bị, trước khi rời đi còn không quên xin một phần mang về khách sạn thưởng thức.
Mãi đến khi trời tối, trước lúc lên xe, ông Wilson mới dùng tiếng Trung chưa được sõi lắm nói:
“Ngài Phó, hôm nay... quả thật đã mang đến cho chúng tôi quá nhiều bất ngờ. Hy vọng chúng ta sẽ có một cuộc hợp tác vui vẻ.”
“Tôi rất mong chờ sự hợp tác của chúng ta.” Phó Hàn Tranh mỉm cười nhàn nhạt.
“Còn nữa, món tráng miệng hôm nay rất ngon, phu nhân của tôi cực kỳ thích.”
Ông Wilson vừa nói vừa bắt tay Phó Hàn Tranh.
“Vậy ngày mai chúng ta gặp lại.” Phó Hàn Tranh bắt tay đối phương, nhìn bọn họ lên xe rời đi.
Phó Thời Khâm thì đau lòng nhìn trợ lý của Wilson xách đi nửa chiếc bánh ngọt. Đây chính là món yêu thích nhất của một tín đồ đồ ngọt như anh.
Vốn dĩ anh định sau khi kết thúc sẽ mang phần còn lại từ nhà họ Minh về để tự thưởng cho mình.
Kết quả lại bị bà Wilson giành mất phần ăn, khiến anh đau lòng muốn chết.
Thấy xe của vợ chồng Wilson đã đi xa, Mạnh Như Nhã cười nói:
“Nếu ông Wilson vừa nói như vậy thì vụ hợp tác này chắc là thành rồi nhỉ?”
“Nếu chuyện này còn không thành thì chẳng phải phụ lòng bức tranh họ nhận được và những món họ đã ăn sao?” Phó Thời Khâm hừ một tiếng.
Ăn của người ta thì miệng mềm, cầm của người ta thì tay yếu.
Bọn họ vừa nhận được bức tranh mình yêu thích, lại còn được thưởng thức trà chiều ngon miệng, nếu vẫn không đồng ý thì còn nói sao cho được?
Phó Hàn Tranh liếc nhìn Mạnh Như Nhã.
“Hôm nay cô sắp xếp rất tốt.”
Mạnh Như Nhã dịu dàng cười.
“Chuyện bức tranh xảy ra là do tôi, coi như lập công chuộc tội thôi.”
“Mấy ngày nay cô đã vất vả rồi, có thể nghỉ phép một thời gian.” Phó Hàn Tranh nói.
Sau đó là cuộc họp bàn về việc hợp tác giữa hai bên, bộ phận quan hệ công chúng cũng không có gì cần can thiệp.
“Hay là đợi sau khi chính thức ký hợp đồng rồi hãy nói. Chuyện giao tiếp với bà Wilson vẫn để tôi phụ trách thì tiện hơn.”
Chuyện hôm nay vừa hay giúp cô ghi điểm trước mặt Phó Hàn Tranh, đương nhiên phải tranh thủ lúc này để thúc đẩy mối quan hệ giữa hai người.
Bà Phó rất thích cô, chỉ cần cô và Phó Hàn Tranh tiến thêm một bước nữa.
“Vậy cũng được.” Phó Hàn Tranh gật đầu, quay sang nhìn Phó Thời Khâm. “Đã chuẩn bị quà cho ông Minh chưa?”
“Chuẩn bị xong từ lâu rồi.”
Phó Thời Khâm xách món đồ cổ đã chuẩn bị từ trên xe xuống, đi theo anh trai vào nhà họ Minh để cảm ơn Minh Tông Viễn.
Cả nhóm đi vào khu vườn mang phong cách Trung Hoa của nhà họ Minh, tìm thấy ông lão đang cho cá ăn.
“Ông Minh, hôm nay thật sự cảm ơn ông rất nhiều. Chút quà cảm ơn này mong ông nhận cho.”
“Sau khi xem tranh của ông, lại được ăn bánh của ông, thái độ của hai vợ chồng họ thay đổi quá lớn.”
Phó Thời Khâm phấn khích không thôi. Lần hợp tác này liên quan đến việc Tập đoàn Phó Thị có thể đứng vững tại thị trường nước S hay không, đối với bọn họ vô cùng quan trọng.
Minh Tông Viễn cho cá ăn xong, lau tay rồi nói:
“Không cần quà cảm ơn đâu. Con bé Mộ đã tặng tôi quà cảm ơn rồi, bánh cũng là do con bé mang tới. Muốn cảm ơn thì đi mà cảm ơn con bé ấy.”
Ánh mắt sắc bén của Phó Hàn Tranh hơi nheo lại.
“Ý ông là... Mộ Vi Vi?”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
