Sau khi ăn xong, Tô Nhiên rửa bát rồi vào nhà. Hạ Hòa vẫn chưa tỉnh nhưng vẫn bị cô đánh thức để cho bú.
Đúng là "một lần lạ, hai lần quen", xấu hổ thì vẫn xấu hổ, nhưng động tác của cô đã nhanh nhẹn hơn nhiều rồi. Cứ vén áo lên, nhắm mắt lại là cho bú thôi.
Tốc chiến tốc thắng, cho Hạ Hòa ăn sữa xong, thằng bé cũng tỉnh táo hẳn.
Có lẽ nhờ hai bữa nay được ăn no, từ tối qua đến giờ nó không còn quấy khóc nhiều nữa.
Vừa cho Hạ Hòa bú xong thì Hạ Miêu cũng tỉnh. Con bé ngồi trên giường dụi mắt, ánh mắt đờ đẫn, trông cả người ngơ ngơ ngác ngác.
Cả hai đứa nhỏ đều đã tỉnh, Thẩm Cận cũng đừng mong được nghỉ ngơi thêm.
Tô Nhiên dặn dò Miêu Nha: "Lát nữa mẹ đi làm công, nếu em con cần thay tã thì con bảo ba thay nhé. Con cứ chỉ cách thay tã cho ba con là được."
Trước khi xuyên không, thân phận của hai người không bình đẳng, kinh nghiệm xã hội chênh lệch gần hai mươi năm, cộng thêm khí thế của Thẩm Cận quả thực rất mạnh, lúc đó Tô Nhiên vẫn còn khá e sợ vị Thẩm tổng này.
Nhưng sau khi xuyên không, thân phận đều như nhau cả, dù khí thế của anh có mạnh đến đâu cũng không bằng nỗi oán hận vì bị bỏ đói mấy ngày qua của cô, càng không bằng nỗi oán hận vì tự dưng lại trở thành mẹ của hai đứa nhỏ như thế này được.
Miêu Nha mới ngủ dậy, đầu óc còn đang mơ màng, nghe mẹ nói vậy thì càng thêm ngơ ngác.
Tô Nhiên lại nói tiếp: "Trong nồi có bữa sáng đấy, đừng có trèo lên bệ bếp, bảo ba con múc cho."
Vừa dặn dò xong, thấp thoáng nghe thấy tiếng đại đội trưởng hô hoán "đi công việc nào", lắng tai nghe kỹ thì đúng là thật.
Tô Nhiên bế Hạ Hòa ra khỏi phòng, thấy Thẩm Cận đứng sừng sững như cái cọc thì nhét đứa bé vào lòng anh: "Trong nồi có bữa sáng của Miêu Nha, lát nữa anh giúp con bé múc ra nhé, tôi đi làm đây."
Dặn dò xong, cô mặc áo dài tay, đội mũ rơm rồi bước ra khỏi cửa.
Suốt cả buổi sáng, Thẩm Cận gần như chỉ thấy cô bận rộn thoăn thoắt, không hề ngơi tay lấy một giây.
Anh cúi đầu nhìn đứa nhỏ trong lòng, hai bên mắt to trừng mắt nhỏ.
Lần cuối anh bế một đứa nhỏ nhỏ thế này đã là chuyện của mười mấy năm trước, bây giờ thì cảm thấy lạ lẫm lắm rồi.
Một lúc sau, Hạ Miêu cũng từ trong phòng đi ra, dụi dụi mắt, thấy anh thì lập tức cúi đầu xuống.
Anh đã nhận ra từ hôm qua, cô bé này hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt anh - hay nói chính xác hơn là không dám đối diện với người cha ruột "Hạ Lão Tứ".
Thẩm Cận thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà hai đứa nhỏ này đều có tính tình trầm tĩnh, nếu không anh cũng chẳng biết phải trông nom thế nào.
Ánh mắt anh rơi vào những món đồ đạc rách nát trong nhà và bộ quần áo cực kỳ cũ kỹ trên người Miêu Nha, Thẩm Cận nhìn mà không khỏi cau mày.
Kể cả vào những ngày tháng khổ cực nhất, anh cũng chưa từng mặc bộ đồ nào rách nát đến vậy.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Cận cảm nhận được sự nghèo khó của thời đại này một cách trực quan đến thế.
*
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


