Thẩm Cận ngồi ngay cạnh giường, chỉ cần cúi đầu là thấy lương thực trong cái bình gốm đó đã sắp cạn sạch rồi.
Có thể thấy cái nhà này nghèo đến mức nào, nghèo đến mức sắp không còn gì để bỏ vào bụng luôn.
Tô Nhiên vốn không định động đến chỗ khoai lang khô này, nhưng vì hiện tại trong nhà có thêm một miệng ăn, nên đành phải lấy mà nấu thôi.
Sau khi Tô Nhiên ra ngoài, Hạ Miêu vì lo cha mình sẽ làm rơi em trai nên cứ nhìn anh chằm chằm, không hề chớp mắt.
Cha chưa bao giờ bế cô bé cả, ngay cả khi em trai chào đời thì cha cũng chỉ bế một hai lần. Sau đó, cứ hễ em trai khóc quấy là cha lại mất kiên nhẫn mà mắng mỏ em ấy, mắng cả cô bé và mẹ nữa.
Thẩm Cận không phải không chú ý đến ánh mắt của cô bé, nhưng anh cũng không quá để tâm đến nó.
Anh nhìn đứa nhỏ trong lòng, khẽ thở dài một tiếng.
Vừa mở mắt ra, hai mươi năm phấn đấu đều tan thành mây khói, điểm này thực sự nằm ngoài dự tính của Thẩm Cận.
Càng không ngờ tới là, hơn ba mươi tuổi đầu chưa kết hôn, vừa mở mắt ra là đã có đủ cả vợ lẫn con luôn rồi.
*
Tô Nhiên đang nấu ăn trong bếp.
Cô nhóm lửa, múc một gáo nước vào nồi, đổ hết khoai lang khô vào. Đồng thời, cô đặt xửng hấp bằng tre vào nồi để hấp hai quả cà tím trông có vẻ suy dinh dưỡng kia.
Trong bếp dù có ống khói nhưng vẫn đầy khói bụi, hun cho nước mắt Tô Nhiên chảy ròng ròng.
Khoảng hai mươi phút sau, cô mở nắp nồi, dùng hai chiếc đũa tách phần cà tím đã chín mềm ra, để nguội một lúc lâu mới dám dùng tay bưng bát ra ngoài.
Phần nước cà trong bát cô đổ sang một bát khác, sau đó cạo một ít muối bỏ vào bát đợi tan ra rồi rưới lên cà tím.
Cuối cùng là nhấc xửng hấp ra, mà món canh khoai lang ở bên dưới cũng đã chín rồi.
Bản thân khoai lang đã có vị ngọt thanh, không cần bỏ thêm gì cả, cô trực tiếp múc ra bát.
Cô chia đều vào ba chiếc bát, mỗi người được năm sáu miếng khoai và nửa bát nước canh.
Nấu xong, cô ở trong bếp gọi vọng ra ngoài: "Miêu Nha, lại đây."
Một lát sau, Hạ Miêu lạch bạch chạy tới, Tô Nhiên sắp xếp: "Con mang ghế đẩu vào trong phòng đi, còn cái ghế cao thì lát nữa mẹ mang vào sau."
Hạ Miêu bê chiếc ghế thấp chạy đi.
Tô Nhiên đặt ba bát canh khoai lang lên chiếc ghế cao, rồi cẩn thận bưng cả cái ghế ra khỏi bếp.
Khi cô trở về phòng, Thẩm Cận đã xuống giường, đi chân trần trên đất. Quần áo trên người anh bị rách tươm, dính đầy bùn đất, ai mà không biết lại tưởng anh là ăn mày từ đâu tới ấy chứ.
Nhận thấy ánh mắt của Tô Nhiên, Thẩm Cận – người vốn luôn xuất hiện một cách ngăn nắp chỉnh tề trước mặt công chúng suốt mười mấy năm qua – rốt cuộc cũng có chút lúng túng, anh hỏi: "Có quần áo và giày dép dư không?"
Hạ Miêu ngẩng đầu nhìn cha mình, ánh mắt có chút thắc mắc.
Tô Nhiên đáp: "Quần áo của anh gấp ở cuối giường ấy, còn giày thì hình như có một đôi cũ thì phải."
Miêu Nha lập tức chạy đi ngay.
Tô Nhiên liền nói nhanh với Thẩm Cận: "Trong lu có nước, khăn mặt đặt trên quần áo luôn đấy, anh cầm lấy rồi vào phòng bếp mà tắm. Dùng gáo múc nước, đừng có bỏ cả khăn vào trong thùng."
"Còn nữa, vết thương trên đầu đừng để dính nước đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
