Ánh mắt của một người là thứ không thể dối trá được.
Cái nhìn nhàn nhạt, bình tĩnh này tuyệt đối không phải là ánh mắt mà một tên như Hạ Lão Tứ có thể có.
Hơn nữa, với tính cách của Hạ Lão Tứ, vừa tỉnh dậy thấy con khóc thì hắn chắc chắn sẽ chửi bới om sòm trước cái đã, sau đó mới gọi hồn gọi vía bắt vợ mình vào dỗ, chứ đời nào hắn lại chịu bế con.
Cô hít một hơi thật sâu, đáp: “Được.”
“Miêu Nha, không sao rồi, con ra ngoài tiếp tục giặt đồ đi.”
Hạ Miêu gật đầu, lúc đi ra ngoài, cô bé vẫn không yên tâm mà ngoái lại nhìn người cha đang bế em trai mình.
Tô Nhiên trao cho con bé một ánh mắt trấn an, đợi con bé đi ra ngoài hẳn rồi mới bước tới bên mép giường.
Khi “Hạ Lão Tứ” đưa đứa bé qua cho cô, Tô Nhiên không đón lấy ngay, môi cô run rẩy thốt lên: “Giám đốc Thẩm?”
“Hạ Lão Tứ” nghe thấy cách xưng hô này, một lần nữa ngẩng đầu nhìn người phụ nữ nông thôn đang đứng trước mặt.
Trông cô chừng ngoài hai mươi tuổi, nhưng vì quá gầy yếu, tiều tụy, da dẻ vàng vọt, tóc tai khô xơ nên trông già hơn tuổi thật khá nhiều.
Anh quan sát một lát, rồi mới không chắc chắn lắm mà mở lời: “Cô giáo Tô?”
Ở thời đại xa lạ này, bỗng nhiên có thêm một người “đồng hương” đến từ cùng một nơi, dù trước đó chỉ mới gặp qua một lần, nhưng nỗi hoang mang lo sợ trong lòng cô lập tức tan biến quá nửa.
Tô Nhiên cố nén cơn kích động trong lòng, nhỏ giọng nói: “Ba ngày trước khi vừa tỉnh lại, tôi đã trở thành người phụ nữ tên Lý Xuân Hoa này rồi, trong đầu còn có cả ký ức của cô ấy nữa.”
Thẩm Cận nhìn kỹ cô một lượt, rồi cũng kể lại trải nghiệm của mình: “Hôm nay khi mở mắt ra, tôi mới phát hiện mình đang nằm dưới hố, trong đầu cũng có thêm ký ức của một người khác. Vừa bò từ dưới hố lên thì ngất đi luôn, khi tỉnh lại lần nữa thì chính là bây giờ đấy.”
Anh cúi đầu nhìn đứa nhỏ sơ sinh gầy gò trong lòng ngực mình: “Cho nên hiện tại tôi thành một tên du thủ du thực tên là Hạ Hướng Đông? Còn là cha của đứa nhỏ này?”
Tô Nhiên nhắc nhở: “Còn có một đứa con gái tên là Miêu Nha nữa.”
Thẩm Cận im lặng.
Tô Nhiên thầm nghĩ, chính cô cũng phải mất mấy ngày mới chấp nhận được sự thật mình không chỉ xuyên không mà còn trở thành một phụ nữ có chồng và hai đứa con, ước chừng Thẩm Cận cũng cần chút thời gian để tiêu hóa chuyện này.
Nhưng dường như Thẩm Cận thích nghi nhanh hơn cô tưởng.
Chỉ im lặng một lát, anh đã lên tiếng: “Tình hình hiện tại, so với việc chết đi hoặc trở thành người thực vật thì đây đã là kết quả tốt nhất rồi.”
Nói đến đây, hắn ngẩng đầu nhìn Tô Nhiên: “Nếu tôi không bảo cô giáo Tô lên xe của mình, cô đã không gặp phải chuyện này. Là tôi đã làm liên lụy đến cô rồi.”
Thú thật, nếu nói trong lòng Tô Nhiên không có chút oán hận nào thì là nói dối. Nhưng ai biết sẽ xảy ra tai nạn xe cộ cơ chứ, Thẩm Cận cũng chỉ là có ý tốt, hơn nữa chính cô là người lựa chọn lên xe của anh.
Chỉ là khi Thẩm Cận đột nhiên nhắc đến chuyện này, nhất thời, trong lòng cô lại cảm thấy hơi phức tạp.
Không gian yên tĩnh được một lúc, chưa đợi Tô Nhiên kịp tiếp lời, Hạ Hòa trong lòng Thẩm Cận lại bắt đầu rầm rì khóc tiếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


