Vương Ánh Huyên nghe Thời Yên nói xong, cười nhạo một tiếng: “Sắp chết rồi còn muốn trang điểm lại, không phải cô muốn kéo dài thời gian chứ?”
Thời Yên chân thành nhìn cô ta: “Nếu cô sợ tôi kéo dài thời gian, cô để tôi tô lại son là được! Đây là quật cường cuối cùng của tôi!”
Vương Ánh Huyên suy xét một chút, nói với người bên cạnh: “Thả tay cô ta ra.”
Dây thừng cởi bỏ, trêи cổ tay Thời Yên bị thít chặt ra một vệt đỏ, không có thời gian đau lòng da thịt trắng nõn mềm mịn của mình, tay cô mới vừa bỏ vào túi mình, họng súng của Vương Ánh Huyên lại nhắm ngay túi cô.
Thời Yên cười xoà nói: “Đừng khẩn trương, tôi thật sự cũng chỉ lấy son môi.” Cô nói rồi lấy thỏi son Mary Sue của mình ra, còn quơ quơ trước mặt Vương Ánh Huyên. “Không lừa cô chứ.”
Vương Ánh Huyên hừ lạnh một tiếng, buông súng xuống: “Chỉ cho tô son môi.”
“Vậy đối với đồng tính cũng có hiệu lực đúng không?”
【 Ừ……】
Lại lần nữa xác nhận với hệ thống, Thời Yên cất son môi, cười với Vương Ánh Huyên: “Tôi trang điểm rồi, như vậy có phải đẹp hơn không?”
Son môi thật là thứ thần kỳ, tô lên có thể nháy mắt thay đổi khí sắc và khí chất của một người. Sắc mặt Thời Yên tốt hơn ban nãy rất nhiều, cong môi cười thật đúng là làm người trước mắt sáng ngời, Vương Ánh Huyên thậm chí muốn hỏi cô tô màu nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)