Số điện thoại Lục Cảnh Nhiên là Thời Yên thêm vào sau khi kế hoạch vá trời thành công. Hai ngày trước Lục Cảnh Nhiên rất bận, sau khi thêm số cũng chỉ gửi mấy tin nhắn ngắn ngủi cho cô, không nghĩ tới hôm nay anh gọi điện thoại tới, còn nói muốn cùng cô đi thăm bà nội.
Thời Yên đương nhiên sẽ không cự tuyệt, cô đáp “vâng”, nói với Lục Cảnh Nhiên đầu kia điện thoại: “Anh gửi số chứng minh, em đi mua vé tàu.”
Thu Ý: “……”
Ngày xuất phát, Lục Cảnh Nhiên lái xe tới dưới nhà Thời Yên, đón cô tới nhà ga. Bởi vì tính toán ở quê vài ngày, Thời Yên còn đeo một cái ba lô, bên trong có vài bộ quần áo mùa hè.
Lên xe, cô thấy trêи ghế sau Lục Cảnh Nhiên bỏ mấy túi đồ đóng gói đẹp đẽ, tò mò hỏi anh: “Mấy cái này là cái gì?”
Lục Cảnh Nhiên nói: “Anh nghĩ đi thăm người già, vẫn nên mang chút thực phẩm chức năng tốt hơn.”
Thời Yên nhìn quà cáp trêи ghế sau một lát, lại nhìn Lục Cảnh Nhiên bên cạnh, cười khúc khích: “Anh như vậy, giống như đi gặp người lớn trong nhà.”
Bên tai Lục Cảnh Nhiên nổi lên một tầng đỏ ửng khả nghi, anh ho khan một tiếng, nói với Thời Yên: “Thắt đai an toàn vào, chúng ta phải xuất phát rồi.”
“Vâng, cảnh sát Lục.” Thời Yên thắt đai an toàn, cười lên tiếng.
Ngồi tàu đến thành phố bà nội Thời Yên cần hơn hai tiếng, sau khi xuống tàu, còn phải ngồi gần một tiếng ô tô mới có thể đến quê.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)